*

*
*

*

*

Bài tập / bài xích đang nên trả lời

cấp học Đại học cấp 3 (Trung học tập phổ thông) - Lớp 12 - Lớp 11 - Lớp 10 cung cấp 2 (Trung học tập cơ sở) - Lớp 9 - Lớp 8 - Lớp 7 - Lớp 6 cung cấp 1 (Tiểu học) - Lớp 5 - Lớp 4 - Lớp 3 - Lớp 2 - Lớp 1 trình độ khác Môn họcÂm nhạcMỹ thuậtToán họcVật lýHóa họcNgữ vănTiếng ViệtTiếng AnhĐạo đứcKhoa họcLịch sửĐịa lýSinh họcTin họcLập trìnhCông nghệThể dụcGiáo dục Công dânGiáo dục Quốc phòng - An ninhNgoại ngữ khácXác suất thống kêTài chính tiền tệKhác
*

Bằng biện pháp nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật thông tin và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu phía trên không phải máy tính của bạn, để bảo đảm an toàn, hãy sử dụng cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).

Bạn đang xem: Bài tập làm văn số 7 lớp 6


Những bài xích văn hay lớp 6 | Văn mẫu lớp 6

Bài tập có tác dụng văn số 7 lớp 6 đề 3 bài bác 1

Đề bài: Em đang từng chạm mặt Tiên ông trong số những truyện cổ dân gian, hãy diễn đạt lại hình hình ảnh Tiên ông theo trí tưởng tượng của mình.

Bài có tác dụng 1

Buổi buổi tối hôm đó, nằm thiu thiu ngủ bên trên đùi của bà. Sau khoản thời gian nghe nói một mẩu truyện cổ tích: Ngày xửa ngày xưa…..cái thuở hồng hoang ấy, chiếc hồi nhưng mà thần tiên sống lẫn lộn thân loài người. Rồi niềm mơ ước dến cùng với tôi tự thời gian nào cùng điều kì quái là trong giấc mơ tôi đã gặp một ông tiên đồng nhất ông nước ngoài tôi sẽ mất.

Xem thêm: Phong Cảnh Biển Nha Trang Đẹp Như Tranh Vẽ, 8 Bãi Biển Nha Trang Tuyệt Đẹp Không Thể Bỏ Qua

Ông tiên nầy gồm bộ râu thiệt đẹp, năm chòm suôn đuột, bạc đãi trắng như râu mấy chú hát tuồng hay đeo. Da dẻ ông hồng hào, tôi quan gần cạnh kĩ thấy ông chưa có nếp nhăn như thế nào cả. Chần chừ ông đã từng nào tuổi rồi mà đôi mắt ông còn tinh nhanh lắm. Khuôn phương diện ông phúc hậu, nhân từ, chú ý tôi như nhận thấy cháu ruột của mình. Ông mặc bộ đồ áo trắng, trắng lắm, không hẳn bằng vải vóc mà bên cạnh đó bằng mây sương thì phải. Tóc của ông như sương tuyết nửa búi cao nửa xoã xuống hai bên. Trông ông mờ ảo như ngọn núi sơn Chà khi gió mùa rét kéo về mây giăng tứ phía. Như có xúc cảm gặp lại ông ngoại, tôi vòng đeo tay cúi đầu thiệt thấp cùng lí nhí : “Chào ông ạ!” Ông cười cợt thật to, có tác dụng tôi lag cả người. Cây phất trần đưa qua chuyển lại bên trên đầu tôi tạo nên tôi có cảm hứng thật dễ dàng chịu. Giọng ông ôn tổn, tình cảm: “ Ta không hẳn là ông nước ngoài của con, ta là ông Bụt vào truyện Tấm Cám đây. Ta đã hỗ trợ rất nhiều người bằng phép thuật của mình. Đó là những người đau khổ, chịu những áp bức bất công. Trọng trách của ta đấy nhỏ ạ!”Tôi mong mỏi ông trợ giúp những đứa trẻ nghèo nàn chưa được mang lại trường, rất nhiều đứa bé xíu bất hạnh, mồ côi, những mảnh đời tội nghiệp đang cần những bàn tay phù trợ như ông.Và một điều nữa dựa vào ông nhắn lạ với ông nước ngoài tôi rằng: tôi khôn xiết nhớ ông ngoại và cố gắng học thiệt giỏi, sinh sống thật ngoan nhằm ông ngoại dưới suối quà được yên lòng cùng vui vẻ. Ông tiên cười cợt thật hiền và nói sẽ có tác dụng được mọi điều tôi muốn muốn.

“Chà! muỗi cắn cố gắng mà con nhỏ bé ngủ ngon thật”Tiếng bà nước ngoài tôi kéo tôi về bên với thực tại. Tôi rất tiếc vì chưa được nói chuyên các với ông tiên, nhưng lại qua giấc mơ nầy tôi lại thêm yêu thích ông , dù trong tôi vẫn tồn tại lảng vảng một câu hỏi: bao gồm thật là đã có ông tiên không nhỉ?