hijadobravoda.com xin ra mắt đến độc giả những bài bác văn mẫu mã về nội dung bài viết số 2 hay nhất ngữ văn 6 với đầy đủ 5 đề. Theo đó, bài viết số 2 lớp 6 gồm gồm 5 đề, mỗi đề hijadobravoda.com gởi đến độc giả 5 - 6 bài xích văn mẫu mã hay độc nhất và mới nhất để các chúng ta cũng có thể tham khảo. Tự đó, giúp các bạn có những bài văn tuyệt nhất cho riêng mình.


*

Đề 1: nhắc về một việc xuất sắc mà em sẽ làm

Bài làm

Lâu rồi em mới đọc lại gần như trang nhật cam kết từ lâu. Bỗng trong thâm tâm em dâng lên một cảm xúc sung sướng quái đản khi đọc lại trang nhật cam kết ngày hôm đó. Bới đó là đều dòng nhật kí ghi lại câu chuyện về việc tốt của em đã có tác dụng hồi đầu xuân năm mới học.

Bạn đang xem: Ngữ văn 6 viết bài tập làm văn số 2

Hôm đó là trưa vật dụng Sáu. Tiết trời mùa hè oi ả đến cực nhọc chịu. Chim cũng chẳng ai oán ca hát. Cây lá cũng mệt mỏi không bi quan rung rinh. Ngồi trong lớp, lòng em cực kỳ khẩn trương mong sao không còn tiết học để chạy thật cấp tốc về nhà nhằm khoe với bà bầu điểm 10 môn Toán. “Tùng, tùng, tùng,…” giờ đồng hồ trống trường vừa điểm, em vội vã thu gọn giấy tờ bỏ vào cặp, chào chúng ta trong lớp rồi nhanh chóng chạy về nhà. Dưới sự nắng nóng gần 40 độ của buổi trưa hè, em bước tiến thật nhanh. Vừa đi, em vừa dancing chân sáo vui vẻ. Mặc đến trời nóng tuy nhiên em lại không hề thấy nặng nề chịu, vị nghĩ đến khuôn mặt mẹ sẽ cười cợt thật hạnh phúc khi cầm bài xích làm khiến cho em quên hết mệt mỏi.

Đến vấp ngã tư giao thông, khi chuẩn bị sang đường chợt em nghe thấy tiếng nói của một dân tộc chuyện của group bạn học sinh:

- Này, này. Bên cạnh đó cụ già cơ bị lạc.

- lừng chừng nữa. Cậu ra hỏi đi. Mình hổ hang lắm.

Em trở lại nhìn và thấy tất cả một các cụ mái tóc trắng, khuôn mặt nhìn khắc khoải, mệt mỏi, đã đứng loay hoay. Cố kỉnh mặc bộ quần áo màu nâu, đầu nhóm nón lá. Sống lưng cụ khá còng. Tay nuốm xách một giỏ gì đó trông khôn xiết nặng. Em tiến lại gần và hỏi cụ:

- núm ơi! thay sao đấy ạ?

Cụ giật mình, con quay lại thủ thỉ với em:

- Ôi, cầm đang đi tìm nhà cô đàn bà mà ráng đi mãi từ sáng cho giờ vẫn không tìm được.

Hoá ra nỗ lực bị lạc đường. Thời điểm đó, em kiếm tìm xung quanh gồm chú công an sát gần đó không sẽ giúp đỡ cụ nhưng dường như không thấy ai. Em thấy cạnh tranh xử, lừng khừng phải có tác dụng gì. Em muốn hỗ trợ cụ nhưng lại lại nghĩ về đến bài bác kiểm tả và mẹ ở nhà lại phân vân: “ Mình bắt buộc làm gì? tuyệt mình cứ kệ thây rồi chạy về nhà. Tuy thế làm như thế thì mình hỏng quá. Trời nắng nạm này, biết bao giờ cụ mới tìm kiếm được nhà. Rồi nhỡ nỗ lực làm sao?...” Bao thắc mắc cứ hiện hữu trong đầu cơ mà em bắt buộc giải quyết. Cùng rồi em quyết định, nói với cụ:

- Vậy núm đưa tờ địa chỉ cửa hàng cho cháu. Cháu sẽ giúp đỡ cụ tìm nhà ạ.

Cụ vui mừng, nở nụ cười móm mém:

- thật à cháu gái. Ôi, thế cảm ơn cháu nhiều lắm!

Sau đó, em giúp vắt cầm dòng giỏ và thuộc cụ đi kiếm nhà. Vừa đi em vừa hỏi chuyện cụ mới biết chũm lên công ty cô con gái chơi, ko báo trước đến cô nhằm cô đón tuy nhiên cụ xem nhẹ nhà cô chỗ nào nên bị lạc. Cả buổi sớm cụ tìm ko thấy. Hơn ba mươi phút đi bộ tìm kiếm, ở đầu cuối hai cầm cố cháu cũng mang đến nơi. Em bấm chuông gọi cửa. Cô con gái của cụ bất ngờ khi thấy cụ. Em kể lại chuyện cho cô nghe.

- Cảm ơn con cháu gái. Nhờ bao gồm cháu ví như không bây chừ không biết mẹ cô đang phải làm gì. Cháu vào nhà uống nước, ăn uống cơm với công ty cô. Bây giờ trưa rồi.

Em lễ phép từ chối vì nghĩ đến bà mẹ đang ngóng ở nhà. Em chào cầm và cô rồi nhanh chóng chạy về nhà.

Về mang đến nhà là rộng 11 rưỡi. Em thấy bà bầu đang đứng không tính cổng đợi. Em chạy vội mang lại bên bà mẹ và kể lại chuyện cho chị em nghe. Vừa nói em vừa đưa mẹ tờ bài xích kiểm tra. Mẹ vuốt mấy sợi tóc bám trên trán mồ hôi và nở nụ cười hiền:

- phụ nữ mẹ xuất sắc lắm. Biết hỗ trợ mọi tín đồ khi gặp mặt khó khăn. Ngoan lắm. Bà mẹ rất vui vị điều này con gái ạ

Nghe những lời khen của mẹ, lòng em vui lòng hạnh phúc vô cùng. Niềm vui như càng tăng thêm.

Khép lại trang nhật kí, em nở một nụ cười thật hạnh phúc. Đó là một trong kí ức đẹp mà lại em không khi nào có thể quên được. Bởi vì đó là bài học kinh nghiệm nhắc nhở em luôn luôn phải biết yêu thương thương hỗ trợ mọi tín đồ xung quanh.

=>Xem bỏ ra tiết: Những bài bác văn mẫu hay nhất bài viết số 2 văn 6 đề 1

Đề 2: nhắc về một lần em mắc lỗi

Bài làm

Tôi tất cả cô đồng bọn từ hồi đái học, chúng tôi chơi với nhau được 4 năm từ lúc còn là học viên lớp 2. Giờ tôi vẫn lớn, bao gồm đôi lần nhìn vào mắt Hà tôi lại nhớ mang lại lỗi lầm của chính bản thân mình khi còn là một còn là cậu bé xíu ngốc nghếch, ngu dột.

Hồi ấy tôi học tập lớp hai. Hầu hết các bạn trong lớp đang quen nhau từ hồi mới vào lớp một. Tôi vốn là cậu bé nhỏ thông minh, cơ mà vô cùng hiếu động. Giữa năm học tập lớp hai, cửa hàng chúng tôi có thêm một thành viên mới là Hà. Cô bé nhỏ tuổi nhắn, dễ thương và đáng yêu lắm. Cô xếp chỗ cho Hà ngồi cạnh tôi. Do là học viên mới đến yêu cầu Hà không quen các bạn trong lớp, cậu ấy có vẻ như rụt rè, gồm khi tôi hỏi chuyện Hà cũng yên lặng, không vấn đáp tôi. Chính vì như vậy tôi không ưa con bạn này, cần nhiều lần tôi tìm cách trêu trọc các bạn ấy trên lớp. Tôi quăng quật bút chì của Hà vào phòng bàn, tôi đậy tẩy của chúng ta ấy vào trong hộp giẻ lau mặc mang lại Hà cứ loay hoay kiếm tìm mãi. Tôi siêu khoái trá do những trò mình bày ra. Rồi một lần, trong giờ ra nghịch thấy Hà đang thay trên tay cuốn truyện tranh, tôi chẳng e dè chạy đến cướp luôn luôn cuốn truyện của bạn. Khi đó tôi thấy Hà bực bội lắm, cơ mà tôi thì mặc xác có khi nào quan trọng tâm đến cảm hứng của các bạn ấy đâu. Tôi cố tình cầm cuốn truyện đưa lên cao để Hà không lấy được, ấy vậy mà đứa bạn của tôi nào gồm bỏ cuộc. Hà trèo lên ghế, cầm với đem cánh tay tôi nhằm đòi lại truyện. Nhưng lúc đó Hà không tại vị cậu ấy trượt chân xẻ nhào, đầu Hà đập xuống nền lớp học. Tôi chưa bao giờ lúc ấy, trong đầu mình nghĩ gì chỉ vội quăng quật quyển truyện xuống đất , lo âu tôi vừa lay Hà dậy: “Mình xin lỗi, mình xin lỗi…. Cậu có làm thế nào không?”. Cũng may cậu ấy không biến thành chảy máu, Hà mở mắt nhìn tôi nhưng chẳng nói gì. Lúc đó cô giáo tôi đã đến, cô hối hả đưa Hà lên chống y tế. Tôi vừa đuổi theo cô vùa khóc nức nở vì chưng biết tôi vừa làm một câu hỏi vô thuộc ngu ngốc. Chú ý cô bạn, nằm lặng trên giường, tôi run sợ vô cùng. Tôi như thế, cô nhà nhiệm lớp tôi đến dỗ tôi nói là Hà không sao, lần sau ko được nghịch ngợm như thế nữa, bảo tôi về lớp đi cô đang gọi phụ huynh Hà mang đến đưa chúng ta ấy về.

Sau buổi học tập hôm ấy, tôi về bên trong trạng thái hoang mang vì biết cô đã gọi điện về cho người mẹ tôi. Vừa về mang đến nhà, người mẹ tôi đã ngồi ở phòng tiếp khách chờ tôi. Tôi thấy góc nhìn mẹ tôi ảm đạm lắm, bà bầu chỉ hỏi tôi: “Tại sao nhỏ lại trêu Hà?”. Tôi nhắc cho bà bầu nghe đầu đuôi câu chuyện, và lý giải với chị em rằng, bé trêu các bạn ấy chỉ vì hy vọng bạn ấy nói chuyện với con, các bạn ấy ngồi cùng con nhưng chẳng khi nào nói với con câu nào. Thời điểm ấy, chị em tôi không trách méc nhau tôi nhưng ôn tồn nói: “ Hà bắt đầu chuyển đi học con, chúng ta ấy không quen môi trường thiên nhiên mới chứ chưa phải là cạnh tranh gần, mà con thì luôn tìm biện pháp trêu trọc chúng ta ấy, thì bảo sao bạn ấy ko muốn nói chuyện với con”. Bà mẹ tôi nói cùng với tôi, con vừa tạo ra một lỗi lớn, đừng xin lỗi bà mẹ mà hãy tự search cách giải quyết và xử lý việc của nhỏ nhé, nhỏ hãy cho bà mẹ biết hiện giờ con ý muốn làm gì. Tôi ngồi yên ắng trên ghế sô trộn sau một hồi suy nghĩ, tôi nói cùng với mẹ: “Mẹ dẫn nhỏ đến nhà của bạn Hà nhé, để nhỏ xin lỗi bố mẹ bạn ấy, và ước ao Hà tha lỗi cho con. Từ tiếng con sẽ không còn trêu chúng ta ấy nữa”. Bà mẹ tôi gật đầu với ra quyết định của tôi, bà mẹ đưa tôi mang đến nhà Hà để xin lỗi.Rất may là cú bửa ở lớp không khiến ra trấn yêu thương gì với Hà. Nhu cầu lỗi của mình được chấp nhận. Tôi về bên nhà, mà trong tâm địa nhẹ nhõm. Nhưng mà cứ nhớ cho khuôn khía cạnh của Hà khi vấp ngã trong lớp tôi lại bị ám ảnh.Sau lần nghịch dở hơi đó, tôi cảm giác rất tất cả lỗi cùng với Hà. Tôi không lúc nào dám trêu ghẹo chúng ta ấy nữa. Cảm xúc có lỗi vẫn cứ giầy vò tôi, tôi vẫn tìm mọi cách để chuộc lại lỗi lầm của mình. Tôi rước nước góp Hà, giặt giúp đỡ bạn ấy dẻ vệ sinh bảng, tôi thường mang kẹo tới trường cho Hà. Cứ thế, tôi cùng với Hà thân nhau lúc nào ko hay.

Xem thêm: Công Thức Nguyên Hàm Từng Phần, Đầy Đủ Nhất

Cô bạn tôi giờ đây, không hề ít nói như hồi đầu mà cởi mở đon đả với tôi và tất cả mọi người. Tôi đã tất cả tình các bạn tuyệt vời, trong thực trạng vô thuộc éo le. Bây giờ, thỉnh thoảng Hà vẫn trêu tôi vày cú bổ hồi lớp 2 ấy mà cửa hàng chúng tôi trở phải thân thiết, gần cận nhau hơn.

=>Xem bỏ ra tiết: Những bài xích văn chủng loại hay nhất bài viết số 2 văn 6 đề 2

Đề 3: đề cập về một thầy giáo hay là một cô giáo mà lại em quý mến

Bài làm

Gia đình em theo bố chuyển ra thị xã đã làm được hơn một năm. Hôm nay, em mới có dịp về viếng thăm quê. Vừa lên xe, em đã nhận được ra cô Nga, cô giáo chủ nhiệm lớp 6A mà lại em rất quý mến. Em bó tay lễ phép kính chào cô. Cô mỉm mỉm cười kéo tay em ngồi xuống ghế mặt cạnh, vồ cập hỏi thăm tình hình học tập và sinh hoạt của em. Chạm mặt cô, em mừng lắm. Từng nào kỉ niệm tốt đẹp về cô lại trỗi dậy trong thâm tâm trí em…

Hồi ấy, quê em còn nghèo lắm. Đường thôn quanh co, gồ ghề. Sau mỗi cơn mưa, đất nhão thành bùn dính bết vào chân, đi lại rất nặng nề khăn. Nông dân thao tác quần quật trong cả ngày không tính đồng, quanh năm vất vả. Trẻ em phải phụ giúp bố mẹ những việc bé dại như chăn trâu, cắt cỏ, dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa…