Summary: Minghao – con trai thứ 8 của ông trùm công nghiệp nặng trung quốc đến nước hàn này vốn để kết hôn cùng với Kim Mingyu, giữa những người thừa kế của Kim thị, chaebol cụ giữ kinh tế tài chính của Đại Hàn Dân Quốc theo kế hoạch của bà mẹ để củng cố vị thế của cả hai người trong gia tộc. Cơ mà ông trời lại sắp xếp cho cậu mang đến đây, gặp và phải lòng Jun. Điều này đang làm đảo lộn cuộc sống thường ngày của 4 người. Của Minghao, của Jun, của Wonwoo với của cả…. Mingyu.

Bạn đang xem: Trái nghĩa với cô đơn

*Note: cái summary nó bị lừa tình nhé

*Địa chỉ wattpad của mình:
hoakimngan09

TÁC PHẨM SẼ CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TRÊN hijadobravoda.com NÀY VÀ WATTPAD CỦA MÌNH. 

VUI LÒNG KHÔNG có TÁC PHẨM CỦA MÌNH ĐI ĐĂNG LẠI Ở BẤT CỨ ĐÂU

*

I

Hôm nay là 1 trong những ngày giữa tháng 12 rét mướt lẽo. Gió thổi thốc qua phần lớn tán cây nghe xào xạc. Trong phòng ngủ tối om khẽ vang lên hồ hết tiếng rên ma mị.

Người ở dưới, mái tóc black rối bù lòa xòa bít đi toàn bộ biểu cảm của khuôn khía cạnh xinh đẹp. Anh vòng đeo tay bấu chặt đem tấm sườn lưng rộng khủng của người phía trên. Đôi môi hé mở để thoát ra đầy đủ tiếng van xin nũng nịu:

“Uhm….Chậm… lừ đừ một chút… uhm…..”

Người làm việc trên vẫn không thể giảm tốc độ, cật sức ra vào bên trong. Hắn vòng tay ra đằng sau, tóm rước mảnh eo nhỏ tuổi bé, kéo anh lên để cho vật mập của hắn càng vào sâu bên phía trong lỗ nhỏ tuổi chật hẹp. Body anh giật bạo phổi một cái, hai tay càng gắt gao bấu lấy sườn lưng hắn. Ngực hai fan ép chặt vào nhau tựa như không còn khe hở, anh quay đầu sang một bên bắt mang môi hắn, ban đầu một nụ hôn ướt át.

Cả nhị cứ rứa quấn đem nhau. Căn phòng ngày càng trở yêu cầu nóng bỏng, trái lập hẳn cùng với sự nóng sốt ở không tính kia.

‐‐–‐——————

Mingyu dễ chịu tựa sống lưng vào thành giường, loại chăn đắp hờ ngang hông nhằm lộ khuôn ngực nai lưng rắn chắc. Một tay hắn lật lật đụn giấy tờ, một tay chuyển lên vuốt tóc. ở kề bên hắn, anh vẫn vẫn vùi nguồn vào gối, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở phần đa đặn như đang chìm sâu vào giấc ngủ. Mingyu cùng với tay rước bao thuốc trên bàn, lôi ra một điếu đưa lên miệng, rồi châm lửa, chưa kịp hít được tương đối nào liền lập cập bị tước mất.

“Tôi ghét mùi thuốc lá” Wonwoo lảu bảu khi đơ điếu thuốc ra khỏi miệng Mingyu, thô bạo dúi nó xuống dòng gạt tàn gần đó. Từng đốm lửa nhỏ tuổi liti cất cánh lên theo mỗi đụng tác của anh.

“Anh dậy rồi à?” Mingyu ko thèm phản bội ứng, liên tục xem xét gò số liệu bò kín đặc bên trên trang giấy a4.

Wonwoo không đáp, chỉ ư hử mấy giờ trầm đục vào cổ họng. Anh bước xuống giường, khua đám quần áo ở dưới đất lên rồi đủng đỉnh mặc lại. Mingyu giới hạn lật tài liệu, hắn nhướn mày chú ý về phía anh.

“Anh về” Hắn nói, giọng các đều, ko rõ đấy là một câu hỏi hay một câu khẳng định.

Anh mặc nốt chiếc áo phao to sụ vào người, đội mẫu nón beanie màu sắc vàng che kín đi đôi tai, nhẹ nhàng trả lời:

“Tạm biệt!”

Rồi nhanh lẹ bước thoát khỏi phòng ngủ, không thèm trở lại nhìn dù có một lần

Mingyu vẫn chú ý về phía ô cửa đến lúc nó hoàn toàn khép lại. Hắn cùng với tay nhấc điếu thuốc đã nằm chỏng chơ trên loại gạt tàn thật sạch đưa lại vào miệng, châm thuốc. Một làn khói mỏng manh bay lững lờ khiến cho khung phương diện trước khía cạnh hắn trở phải mờ ảo.

‐——‐————

Wonwoo ngồi sau loại bàn thanh toán, vùi nguồn vào từng trang sách. Đã gần cho giờ ngủ trưa, tiệm sách của anh ý cũng vắng người đến. Cả ko gian im re như tờ, chỉ nghe thấy tiếng lật sách sột soạt. Anh vuốt ngược làn tóc rối bù của chính bản thân mình ra ẩn dưới rồi gửi tay đẩy gọng kính lên cao, hai con mắt tinh anh không xong xuôi chuyển cồn theo từng ngôn từ như ao ước nuốt chửng nó vào bụng. Việc đáng làm nhất trên đời này cùng với Jeon Wonwoo là ăn uống hết chữ trong đều quyển sách nhưng anh trông thấy.

“Anh ơi, em phân một số loại và chuẩn bị xếp xong sách bắt đầu nhập về rồi.” Minghao thò đầu thoát ra khỏi kệ sách nghỉ ngơi cuối cửa ngõ hàng, thông báo.

Wonwoo ngấc đầu lên, mỉm cười với cậu bé xíu tóc hung đỏ hết sức đáng yêu. Anh liếc chú ý đồng hồ. Tuần này thằng bé bỏng chỉ mất nửa thời gian so với tuần trước để xếp sách. Một sự văn minh vượt bậc.

“Em còn cần làm gì nữa không anh?” Cậu chùi tay vào dòng tạp dề trước ngực, đi về phía anh hỏi.

“Hiện trên thì không thể việc gì nữa, cũng không tồn tại khách. Anh hoàn toàn có thể tự lo được. Em lên tầng với Jun đi.” Wonwoo hất đầu về phía mong thang đi lên tầng. Ngôi nhà này của anh được chia làm hai, tầng một là cửa hiệu sách, tầng 2 là kho sách. Còn tầng 3, anh mang lại thằng đồng bọn hồi đại học thuê để ở và mở lớp dạy dỗ vũ đạo.

Minghao cười cợt toe, cậu bé xíu bắn mang lại anh một trái tim gầy rồi khiêu vũ chân sáo lên tầng trên, vừa chạy vừa hét to:

“Jun, em muốn nạp năng lượng cơm rang!”

Wonwoo chú ý theo đến khi cậu nhỏ nhắn tóc đỏ mất tích dạng, mỉm mỉm cười dịu dàng. Minghao sẽ sống bình thường với Jun được sát 2 mon rồi. Cậu nhỏ bé thích nghi với cuộc sống thường ngày của đám người dân dã tốt hơn anh tưởng. Anh trước đó chưa từng nghĩ một phú nhị đại quen ăn uống sung khoác sướng, tiêu tiền như nước giống Minghao lại chuẩn bị vì tình thương với Jun nhưng từ quăng quật tất cả. Cậu nhỏ xíu đã bị đá thoát ra khỏi gia tộc, tước đoạt quyền thừa kế, cho với Jun mà không có một đồng làm sao dắt túi. Minghao đến hàn quốc này vốn nhằm kết hôn với một fan thừa kế không giống theo kế hoạch của người mẹ để củng cố vị thế của cậu và tín đồ kia trong gia tộc. Mà lại ông trời lại sắp đặt cho cậu cho đây, gặp mặt và phải lòng Jun. Điều này đã làm đảo lộn cuộc sống của 4 người. Của Minghao, của Jun, của anh ý và của cả….Mingyu.

Wonwoo vùi phương diện vào song bàn tay, thở nhiều năm thườn thượt. Ngẫu nhiên lại nghĩ mang lại hắn. Nhì tháng Minghao ở thuộc Jun cũng là thời gian anh phi vào mối tình dục trên nệm với Kim Mingyu, trong số những người thừa kế của Kim thị, chaebol thay giữ kinh tế của Đại Hàn Dân Quốc, tín đồ đáng lẽ đang kết hôn với Xu Minghao, nam nhi thứ 8 của ông trùm công nghiệp nặng trĩu Trung Quốc.

Wonwoo và Mingyu tất cả một giao ước. Anh đang ngủ cùng với hắn bất cứ bao giờ hắn ao ước và hắn sẽ không truy cứu vãn chuyện của Minghao nữa. Hắn nói cùng với anh, còn nếu không lấy được Minghao, hắn tìm tín đồ khác tương tự như thế để củng cố vị thế cũng được. Mặc dù sao hắn cũng không muốn quản một bé mèo khó tính và xuất xắc xù lông như thế. Chỉ nên tìm một người sửa chữa thay thế cũng kha khá mất thời gian.

“Vậy anh cầm cố cậu ta phụ trách với tôi đi.”

Mingyu đã nói như thế trong dòng đêm nhưng cơn gió đông trước tiên kéo mang đến Seoul, khi anh đứng chắn trước khía cạnh hắn, ngăn cấm đoán hắn gặp gỡ Minghao.

Wonwoo không lý giải được lý do Mingyu lại giới thiệu lời ý kiến đề xuất đó. Với quyền lực và hình dáng của mình, chắc hẳn rằng cậu ta hoàn toàn có thể có được bất cứ ai dễ thương và sexy nóng bỏng hơn anh. Điều khiến anh càng không hiểu biết nổi là anh lại đồng ý. Và nó đã diễn ra được cả nhì tháng ni rồi. Anh đến căn hộ chung cư cao cấp của Mingyu một tuần lễ một lần, vào sản phẩm 6 nói với nhau dăm bố câu vô nghĩa, lên giường với chấm hết. Rồi điều sau cuối anh đề xuất thú nhận, tận sâu trong trái tim khảm, anh khá ưng ý ngủ cùng với Mingyu. Không giống với phần đông gì anh nghĩ, cậu ta chẳng bao gồm ý định giầy vò hay thô bạo gì với anh để trả thù Minghao. Mingyu cuồng nhiệt trong các cuộc giao hoan, nhưng mà lại tỏ ra là 1 trong bạn tình biết điều, luôn làm cho tất cả hai được thoải mái nhất.

Wonwoo đóng góp ập quyển sách sẽ đọc dở lại. Anh nghĩ vô số về hắn rồi. Đúng thời điểm đó từ tầng trên vang công bố gọi lảnh lót:

“Anh Wonwoo có nạp năng lượng cơm rang không? Jun ổng lỡ tay thổi nấu quá trời luôn. Anh lên tức thì và luôn luôn đi.”

Anh bật cười lớn, đáp lại:

“Được rồi, anh lên tức thì đây. Cơ mà nói trước anh không trả tiền đâu đấy nhé.”

Nói dứt anh rảnh rỗi lật tấm bảng, nhằm mặt CLOSE hướng ra phía ngoài, rồi khóa cửa. Quan hệ của anh và hắn chắc hẳn rằng sẽ chẳng đi cho đâu cả, chỉ một thời hạn ngắn nữa khi hắn tìm được mục tiêu mới, nó sẽ xong xuôi thôi. Đến dịp đó, Wonwoo vẫn được quay trở về với cuộc sống thường ngày yên bình với tiệm sách nhỏ tuổi nằm lặng lìm bên dưới tán hoa anh đào này.

II

Mingyu stress ngả tín đồ ra ghế bành, hai tay day day trán. Mũi tiêm của gã bác bỏ sĩ kia không có gì chút chức năng nào. Đầu hắn đau như búa bổ và trán thì nóng hừng hực. Sáng sủa nay, suýt nữa Mingyu không lết ra khỏi giường được bởi vì cơn nóng rét mang đến bất thình lình. Chưng sĩ riêng của hắn xuất hiện 30 phút sau đó, ấn hắn ở lại giường cùng tuyên bố, hắn buộc phải nghỉ ngơi tối thiểu 3 ngày còn nếu như không muốn bị gửi khẩu lâu dài vào bệnh dịch viện.

“Mày đừng gồm điên. Từ bây giờ tao có một cái hợp đồng hết sức quan trọng. Nó liên quan đến sống chết của người mẹ con tao đấy.”

Mingyu vùng dậy, nỗ lực trèo xuống giường. Mặc dù nhiên khung người lại phản bội khiến cho hắn vấp ngã lăn ra sàn.

“Còn nếu hiện giờ mày cơ mà không cun cút lên nệm là mày bị tiêu diệt chắc luôn luôn đấy bé ạ.”

Seokmin gắt lên, lôi thằng đồng bọn từ hồi tắm rửa mưa lên giường. Mingyu lại nằm thiết bị ra, nhị mắt nhắm nghiền:

“Tao bị tiêu diệt còn hơn là nhằm vuột phù hợp đồng vào tay thằng khác.”

Thất bại trong vụ hôn nhân gia đình với Xu Minghao đã khiến hắn điêu đứng với tất cả gia tộc, trở thành kim chỉ nam công kích của đám bằng hữu cùng phụ vương khác mẹ, công ty đề bàn tán của giới thượng lưu. Nếu bây chừ hắn còn không làm cho ngừng hợp đồng này, chắc hẳn rằng mẹ nhỏ hắn sẽ ảnh hưởng sút ra đường.

“Rồi tao có khả năng sẽ bị đám khốn kia kiếm cớ gây chuyện.”

Seokmin thở dài, lục lại trong cặp chưng sĩ của mình. Anh cũng chẳng ao ước dùng đến tính năng này đâu. Nhưng sáng nay khi dìm được điện thoại thông minh của Mingyu, anh đang không quan tâm đến gì mà mang đến ngay nó vào cặp.

“Bây giờ giả dụ tao tiêm mang đến mày một mũi này,” Seokmin búng búng mẫu ống thuốc màu nâu. “Mày đã đủ thức giấc táo để làm việc trong tầm nửa ngày gì đó.”

Anh bẻ cái đầu ống, cắn kim tiêm vào.

“Hàng ngoại nhập 500000 won 1 mũi.”

“Sau đó…” Seokmin giơ mẫu kim tiêm lên. “Mày vẫn đau đến chết đi sống lại.”

Mingyu nuốm chống tay ngồi dậy, hắn quan sát thằng đồng bọn với vẻ mặt biết ơn. Quả thực dù luôn phản đối mọi bài toán hắn làm mà lại anh vẫn luôn luôn giúp hắn.

“Tao chuyển đến mày 5 triệu luôn.”

Seokmin nhảy cười, anh thay lấy tay buộc phải của hắn, lật lên:

“Mày để tiền đấy, ngừa bị đá thoát khỏi gia tộc còn có cái nhưng tiêu.”

Mũi tiêm của Seokmin quả thật khôn cùng hiệu quả. Nó giữ đầu óc Mingyu thanh tỉnh trong veo cả buổi đàm phán, thành công lấy được chữ ký của đối phương. Cùng gã bác sỹ của hắn cũng nói đúng, khi thuốc tan toàn thân hắn đau như bị nguyên một con voi dẫm lên. Mingyu trở ngại đứng dậy, mặc dù sao rất nhiều thứ đã và đang hoàn thành. Chắc hẳn rằng hắn thực sự bắt buộc nghỉ ngơi một chút. Mai cũng là vào buổi tối cuối tuần rồi.

Wonwoo đẩy cửa ngõ ra, bước vào căn hộ buổi tối om. Mingyu vẫn không về mang lại nhà. Anh tháo áo khoác, móc lên giá bán treo ngay không tính cửa, cởi giầy và đi vào. Mới bao gồm 6h chiều, thừa thời hạn để Wonwoo xem xong tập phim bên trên TV và giải quyết nốt nửa loại bánh pizza còn từ bữa trưa. Anh có nó theo vị tiếc của. Jun vẫn có cái vẻ bên ngoài order đồ gia dụng thừa mứa như sợ tình nhân nó chết đói vày không đủ no.

Wonwoo vừa ngâm nga mấy câu hát vô nghĩa, vừa đút loại bánh pizza vào vi sóng, chú ý nó quay như bị thôi miên.

Ting~~~ Lò vi sóng reo lên, cùng lúc với giờ đồng hồ cửa nhảy mở.

Anh lag mình, quan sát ra phía cửa ngõ ra vào. Mingyu vẫn đứng đó, thân hình to lớn lảo hòn đảo như sắp đến ngã.

“Cậu làm thế nào vậy?”

Bỏ qua câu hỏi Mingyu về bên quá sớm, Wonwoo chạy lại khu vực hắn. Anh cúi đầu, quan giáp kẻ đối diện. Khuôn phương diện Mingyu thật khó coi, nhăn nhúm, vừa đỏ vừa xanh, giữa mùa đông giá rét giá rét mà các giọt mồ hôi vẫn rục rịch khắp vầng trán cao. Anh còn nghe rõ khá thở khò khè vất vả của hắn.

“Cậu nhỏ xíu rồi.” Anh tóm lại khi bạo dạn áp tay mình vào trán hắn. Bàn tay anh giá buốt toát đối lập hẳn với việc hầm hập của đối phương.

Mingyu thở nhiều năm ra một cái, xúc cảm như đi từ vào lò lửa ra mang đến thảo nguyên gió thổi đuối lạnh. Hàng lông mày của hắn dần dần giãn ra, không hề nhăn tít như ban nãy.

“Tôi quên mất. Từ bây giờ anh cứ về đi.”

“Về?” Wonwoo trợn mắt. Thương hiệu này hy vọng chết?

Anh nhấp lên xuống đầu, cúi người xuống, vòng tay hắn qua vai anh, xong khoát dìu hắn về phía phòng ngủ.

“Tôi thấy cậu sắp bị tiêu diệt đến khu vực rồi. Tôi bỏ về bao gồm khác gì thấy bị tiêu diệt mà ko cứu. Tội nặng trĩu ngang ngửa với thay ý thịt người luôn đó.”

Bây giờ đến lượt Mingyu trợn mắt. đông đảo câu anh vừa nói cùng với hắn còn nhiều hơn cả tháng vừa rồi cộng lại. Câu nào câu đấy hầu hết dài đến cả não hắn không tiêu hóa kịp.

Wonwoo đỡ hắn nằm xuống giường sau thời điểm giúp hắn tháo dỡ bớt áo khoác bên ngoài và áo vest. Anh ngó quanh:

“Cậu đã đi bác sĩ chưa? Tôi đo đắn mấy vụ này đâu.”

Mingyu chỉ tay vào trong phòng kéo cạnh bên giường.

“Sáng nay chưng sĩ gồm đến đi khám và chuyển thuốc mang lại tôi rồi. Chúng phía trong ngăn kéo.”

“SÁNG!!!” Wonwoo lặp lại. “Đừng nói cùng với tôi là cậu bị sốt vắt này từ sáng sủa đấy nhé. Vậy mà vẫn đi làm? Cậu chán sống đến nạm rồi cơ à?”

Mingyu trước đó chưa từng nghĩ Wonwoo lại nói theo một cách khác nhiều như thế. Hắn luôn luôn nghĩ anh là dạng mọt sách kiệm lời, dựa trên công việc và bề ngoài của anh. Một chủ tiệm sách cùng với cặp kính dày cộm.

“Sáng tôi bao gồm hợp đồng quan tiền trọng, không giảm được.” Hắn lạu bạu nho nhỏ dại trong cổ họng, nghe giọng thì ngập cả sự uất ức.

Đột nhiên Wonwoo thấy tín đồ đối diện dễ thương và đáng yêu lạ. Bị nhỏ khiến hắn cứ ỉu ỉu như chú cún nhỏ dại bị mắc mưa.

“Ờ, rồi dịp cậu chết ra kia thì chắc bạn ta sẽ yêu cầu đốt dăm tía cái phù hợp đồng xuống đó mang đến cậu cam kết nhỉ?”

“Jeon Wonwoo, anh độc mồm vượt rồi!” Mingyu tức tối nghĩ trong đầu, hắn kéo chăn vượt nửa mặt chỉ nhằm lộ đôi mắt.

“Vậy cậu đã nên ăn những gì chưa?” Wonwoo thôi không chì phân tách hắn nữa.

Mingyu nhấp lên xuống đầu. Hắn chỉ muốn nhanh nhanh lẹ chóng về đơn vị nằm nghỉ đề xuất chẳng nghĩ gì đến việc mua đồ ăn.

Wonwoo không nói gì thêm. Anh bỏ ra phía bên ngoài phòng bếp, định bụng coi thử gồm gì ăn được không. Đây là lần trước tiên anh mở tủ lạnh công ty hắn. Mẹ Wonwoo từng dặn còn nếu không đủ thân thiết thì tuyệt vời không được sờ vào tủ giá nhà tín đồ ta. Suýt tý nữa thì anh không khiên chế được mà nhảy ra một giờ đồng hồ cảm thán. Tủ rét của Mingyu cái gì cũng có. Kim chi, hoa quả, bánh kẹo, nước giải khát, rau quả tươi. Anh còn thấy một hũ cua dìm tương lớn tướng. Wonwoo không nghĩ Mingyu, một tên cuồng quá trình sẽ nạp năng lượng cơm sinh hoạt nhà như vậy này. Sau đó 1 hồi lục lọi, anh thở phào. Anh tra cứu thấy một núi mỳ cùng cháo ăn uống liền trong gầm tủ chạn. Nếu đọc sách là bài toán Wonwoo xuất sắc nhất thì nấu ăn đó là việc anh làm dở nhất. Thiết bị duy duy nhất anh làm cho được là úp mì 3 phút.

Wonwoo rước xuống một túi cháo, trái trứng và ít hành ở bên trong gầm tủ lạnh, bước đầu nấu chúng lên. Thật may mắn, lúc đổ ra chén trông chúng cũng được.

Khi Wonwoo bưng đánh cháo vào trong phòng thì Mingyu như sẽ ngủ. Nhì mắt hắn nhắm nghiền, body bất động, hơi thở vô cùng nặng nhọc. Anh đặt chén cháo lên bàn, dìu dịu ngồi xuống, lay hắn dậy:

“Mingyu, dậy ăn uống cháo rồi uống dung dịch nào!”

Giọng anh thật trầm cùng ấm, lại mềm mịn như tiếng dỗ dành, dìu dịu xoa dịu phần nhiều cơn đau của Mingyu. Hắn chầm lừ đừ mở đôi mắt ra, kẻ trước mặt thật xinh đẹp.

“Kinh quá!!!” Mingyu gần như là phun gần như thứ thoát ra khỏi mồm.

“Tôi chẳng nếm nếm thêm cái gì vô đâu nhé. Cháo tất cả gì tôi cho loại đó thôi.” Wonwoo lập tức kháng chế. Không lẽ trình độ nấu nạp năng lượng của anh lại dở tối cao đến nút ấy.

Mingyu lắc đầu:

“Không, chắc nhỏ xíu nên mồm lưỡi có sự việc thôi. Cháo ăn uống liền này trẻ em 3 tuổi cũng làm bếp ngon được mà.”

Wonwoo nhướn mày, phun một góc nhìn sắc lẻm về phía thương hiệu đang bé dặt dẹo vẫn cố kỉnh kiếm chuyện. Còn nếu không vì kính yêu cho cái tấm thân tàn tạ kia chắc hẳn anh sẽ ụp nguyên sơn cháo vào phương diện hắn.

“Uống dung dịch rồi nằm xuống ngủ đi.” Anh ấn vào tay hắn một tá các viên thuốc xanh đỏ đầy đủ màu. Đợi hắn uống chấm dứt liền gấp rút bưng các thứ thoát ra khỏi phòng.

“Cám ơn anh đã giúp tôi.” Mingyu nói ngay khi thấy anh con quay lại. “Anh về đi, tôi rất có thể tự lo được.”

“Tôi đã xem phim và nạp năng lượng pizza kế bên phòng khách. Nếu cậu bắt buộc gì cứ gọi.” Anh thông báo ngắn gọn gàng khi góp hắn tấn công răng, súc miệng rồi đắp chăn, không thèm đếm sỉa cho những tiếng nói kia.

Mingyu muốn cãi mấy câu nữa dẫu vậy cơn chóng mặt ngăn quán triệt hắn tiếp tục. Hắn vùi đầu vào gối, nhắm mắt, cầu mong muốn cơn sốt này biến hóa đi thiệt mau.

Wonwoo lôi cái bánh pizza đã nguội ngắt thoát ra khỏi lò vi sóng. Anh cũng bắt buộc hiểu nổi sao anh vẫn sinh sống đây. Chỉ cần anh biết lúc bị nhỏ là lúc bạn ta thấy cô đơn nhất. Sức mạnh của anh vốn chẳng xuất sắc gì, hay nhỏ xíu vặt liên miên. Anh gọi cái cảm hứng toàn thân đau nhức tuy thế khi mở mắt ra lại chỉ có 1 mình nó tủi thân đến cả nào.

Ba bà mẹ Wonwoo từ trần khi anh học cấp cho 2. Chú của anh ý đã một tay nuôi anh trưởng thành. Để rồi đến lúc anh học tập năm cuối Đại học, chú cũng rời vứt anh. Máy duy nhất còn lại chỉ là căn nhà và tiệm sách bé dại anh được vượt kế tự chú. Đã 5 năm trôi qua, Wonwoo làm gì cũng chỉ tất cả một mình.

Mingyu đang mắc kẹt trong một giấc ngủ đầy mộng mị. Hắn cứ mơ về căn nhà bé xíu tý nhưng mà hắn từng sinh sống cùng mẹ ở khu chợ nhỏ. Hắn mơ về đa số ngày phụ bà bầu đẩy xe pháo đi bán đồ ăn cho mấy chú công nhân. Hắn lại mơ về đầu tiên tiên gặp mặt cha, về căn phòng lung linh trong căn biệt thự hạng sang xa hoa, về tầm nhìn khinh bỉ của người mẹ lớn. Mơ về phần lớn trò bắt nạt độc ác của tụi đồng đội cùng phụ thân chỉ do hắn tối ưu hơn bất cứ ai vào gia tộc. Mơ về hầu hết giọt nước mắt của bà mẹ khi nên chịu đựng số đông lời nguyền rủa, nhạo báng dai dẳng từ thời nay qua mon khác. Toàn bộ cứ vậy nhau hiện ra rồi biến hóa mất, đan xen chồng chéo tạo bắt buộc một mớ láo độn và méo mó. Chúng vây chặt đem Mingyu khiến đầu hắn nhức như búa bổ, trong cổ họng thì thô rát.

“Mingyu….cậu gồm sao không? có cần gì không?”

Có ai đó đã lay lay vai hắn, giọng nói ngập cả lo lắng. Như kẻ chết trôi vớ được phao, Mingyu chộp rước tay bạn đó, nắm thật chặt. Hắn cố bám lấy cánh tay mảnh dẻ kia để chồm dậy.

“Nước…nước….” Hắn lầm bầm, từng từ khó khăn thoát thoát ra khỏi cổ họng khan đặc.

Mingyu cố gắng nhưng chẳng sao mở mắt được, body toàn thân nặng trĩu như bị dấn xuống sâu trong hồ nước. Rồi đùng một cái có cái nào đó chạm vào đôi môi khô khốc của hắn. Một đồ vật gì mềm mại, thơm tho, có theo dòng nước mát lạnh chảy vào miệng. Mingyu gắt gao bắt lấy thứ ngọt ngào kia, tham lam nuốt hết hồ hết thứ. Hắn thấy trong cổ họng mình nhẹ hẳn. Một cơn gió mát lành tràn lên mọi ngóc ngóc cơ thể.

Wonwoo hơi xong môi minhg ra khỏi môi Mingyu. Anh áp tay vào má hắn, chặn cho đều hạt nước nhỏ không rơi ra ngoài.

“Nữa….nước…” Mingyu có vẻ chưa đang khát, hắn vẫn nỗ lực bắt rước môi anh. Hai má của Wonwoo đột hồng lên. Anh uống thêm 1 ngụm nước rồi thảnh thơi đưa nó vào miệng Mingyu.

Wonwoo khá cao ráo so với mặt bằng chung, mà lại Mingyu lại có chiều cao và thể hình quá to bố. Anh đã cố gắng hết sức nhưng mà vẫn cấp thiết đỡ hắn ngồi dậy. ở đầu cuối đành cần xài đến hạ sách này.

Mingyu thong thả mở đôi mắt ra, nước giúp đầu óc hắn thanh tỉnh giấc hẳn. Dưới ánh sáng vàng vọt của mẫu đèn ngủ, gương mặt Wonwoo vươn lên là thứ độc nhất vô nhị đọng lại trong đáy mắt mịt mùng. Một khuôn mặt thanh tú cùng với làn domain authority trắng xanh mịn màng. Đôi mắt không lớn dài túng thiếu ẩn, đôi môi mỏng tanh nhưng hồng hào với mọng nước. Mái tóc đen tuyền càng khiến cho các con đường nét trên khuôn mặt anh trở bắt buộc sắc nét. Một gương mặt mới quan sát thì thấy thật bình thường nhưng càng nhìn lại càng thấy đẹp nhất một cách lạ lùng. Mingyu rất có thể thấy nhị má của anh ấy thoáng đổi màu, hai con mắt xao đụng khi bắt gặp ánh mắt hắn.

Wonwoo nhổm dậy, quệt sạch đa số giọt nước còn vương bên trên môi, khẽ ho hắng:

“Tôi ra bên ngoài đây.”

Nhưng trước lúc anh kịp chứa bước, Mingyu đã thế lấy vạt áo len của anh. Hai mắt hắn dần dần khép lại:

“Làm ơn…. Chớ đi….”

Giọng hắn ngập ngừng, nhỏ rí, cơ mà trong không gian tĩnh lặng lại thật rõ ràng.

Wonwoo nhìn hắn thiệt lâu. Tương đối thở của Mingyu dần trở đề nghị đều đặn, báo hiệu người sở hữu của bọn chúng đã quay trở lại giấc ngủ. Mặc dù nhiên, tay hắn vẫn ko buông áo anh ra. Wonwoo vò tung mái đầu rối, rồi như không thích phải cân nhắc nữa, anh trèo lên giường. Dù sao anh đã và đang quá mệt lúc ngồi ngoài phòng khách mà cứ yêu cầu hóng vào trong này.

“Thế này có việc gì thì cũng tiện có tác dụng hơn.” Anh từ bỏ nhủ khi lật chăn lên, chui vào trong. Mingyu cũng ngoan ngoãn thả áo anh ra. Wonwoo kéo chăn bít ngang mặt. Thân nhiệt độ từ kẻ nằm bên cạnh khiến anh rùng mình, như vừa từ ở ngoài đường gió giá chuồi mình vào trong 1 bồn tắm rửa đầy nước nóng. Anh thở ra thoải mái, nhàn rỗi nhắm đôi mắt lại. Giấc ngủ mang lại với Wonwoo cấp tốc hơn anh nghĩ. Thoáng thoáng trước lúc chìm vào giấc ngủ, anh cảm thấy được Mingyu đã vòng một tay qua ôm lấy eo anh.

—–‐————-

Mingyu thức dậy, thấy chất xám nhẹ nhàng thanh tỉnh. Trời bây giờ dường như ấm hơn nhiều hôm qua. Hắn dìm định. Ngay kế tiếp Mingyu lại thấy gồm một đụn tuyết nhỏ tuổi đậu bên trên ô cửa sổ. Hắn đột nhớ ra buổi tối qua khi vừa tách khỏi doanh nghiệp thì trời đổ tuyết và lạnh ghê khủng.

“Uhm…” Một giờ rên nhỏ khiến hắn đơ mình. Mingyu quay lại tìm kiếm. Hắn cũng do dự nên bội phản ứng như thế nào. Wonwoo đã nằm trong lòng Mingyu, gối đầu lên tay hắn, ngủ đủ giấc lành. Anh còn nỗ lực rúc mặt vào ngực hắn để tránh tia nắng mặt trời. Trông anh từ bây giờ không không giống gì chú mèo mướp lười nhác của người mẹ hắn, lúc nào thì cũng nằm quấn quanh tròn thành một viên bông bên trên mái nhà.

Bất giác Mingyu mỉm cười, một cảm giác ấm áp len lỏi khắp cơ thể. Hắn thấy an toàn đến lạ.

Mingyu xoay tín đồ lại, vòng tay ôm gọn đem Wonwoo. Như một con mèo thật sự, anh càng rúc sâu hơn vào lòng hắn, chuộng nằm im. Mingyu cúi xuống, va mũi mình vào tóc anh. Wonwoo có một mùi hương thơm thật dễ dàng chịu, y như mùi của rất nhiều quyển sách mới được phơi bên dưới hiên công ty đầy nắng. Hắn hít thật sâu cho đầy lòng ngực thứ hương vị ngọt ngào và lắng đọng ấy trước khi một lần nữa chìm vào giấc ngủ yên bình.

Lần sản phẩm 2, Wonwoo là fan tỉnh dậy trước. Suýt chút nữa anh đã la hét lên. Anh đã ôm chặt rước Mingyu, nước dãi thiếu điều ước ao chảy khắp ngực áo hắn. Mặc dù Wonwoo cũng kịp bình thản lại ngay, cố gắng rời đi thật vơi nhàng. Một cơn rùng mình đến ngay khi anh bước xuống giường. Khung hình của anh dường như vẫn luyến tiếc nuối hơi ấm của bạn kia.

Wonwoo liếc chú ý đồng hồ, suýt hét thêm phát nữa. Đã hơn 11h trưa. Anh mau lẹ vớ lấy mẫu điện thoại. Trong ngày hôm qua để không làm cho Mingyu thức giấc, anh đã bật chế độ im lặng.

Hạo Hạo: Anh ơi, anh đi đâu rồi? Sao anh chưa về?

Hạo Hạo: Anh ơi, chú Lee rước sách. Em không biết….

Hạo Hạo: Anh ơi……

Minghao đã gửi mang lại anh khoảng tầm 50 loại tin nhắn, cho chục cái sau cuối anh chỉ thấy một đụn icon vô vọng của thằng bé.

Hôm qua anh tất cả nhắn cùng với Minghao là sáng hôm nay về sớm, sau cùng lại ngủ quên béng mất. Wonwoo bấm máy hotline cho Minghao, cảnh giác để nó xa xa tai mình một chút. Chuông chưa kịp đổ nửa hồi, một giọng oanh vàng thỏ thẻ hét vào tai anh

“YA, IMMA JEON WONWOO…..SAO BÂY GIỜ ANH MỚI NGHE ĐIỆN THOẠI HẢ?

Wonwoo nhăn mặt:

“Anh xin lỗi…..”

“EM CÒN TƯỞNG ANH LÀM SAO RỒI CƠ? ANH KHÔNG TRẢ LỜI MỘT CÁI TIN NHẮN NÀO CỦA EM HẾT. EM ĐÓNG CỬA TIỆM RỒI. EM cho ANH LỖ VỐN HÔM nay LUÔN…..” Minghao vẫn gào thét như bão tố trong điện thoại. Giọng Hàn của thằng nhỏ bé bình thường ngọng líu ngọng lo mà lại lúc chửi người khác thì vạc âm chuẩn chỉnh không đề xuất chỉnh.

“Bảo bối, giảm nóng đi. Wonwoo cũng không làm sao mà. Anh đang nói cùng với em….”

Anh nghe thoang thoáng thấy giọng của Jun. Wonwoo hoàn toàn có thể tưởng tượng được hiện thời thằng các bạn anh sẽ không dứt vuốt ve, dỗ dành bạn yêu nhỏ bé của nó sút nóng.

“ANH RA ĐẰNG cơ ĐI. EM KHÔNG NÓI CHUYỆN VỚI ANH.”

Một xúc cảm tội lỗi tràn lên đến mức cổ họng của Wonwoo. Minghao lại giận cá chém thớt rồi. Tội nghiệp thằng Jun, chả làm gì cũng trở nên ăn mắng, lại còn bị mắng vô lý mà không dám cãi.

“Anh xin lỗi, Minghao” Anh nhỏ dại nhẹ nói khi thấy cậu kết thúc lại nhằm nghỉ mệt. “Khiến em cùng với Jun băn khoăn lo lắng cho anh. Ngày qua anh thức khuya thừa nên sáng hôm nay ngủ quên mất. Anh không sao đâu.”

“Thật không đó?” vị trí kia đầu dây im một chút rồi hỏi lại, giọng cũng vơi đi 7, 8 phần.

Wonwoo bật cười, anh ưa thích Minghao quá đi mất. Tại sao trên đời này lại có đứa trẻ con lương thiện, đáng yêu đến thế.

“Ừ, anh ổn định mà. Chút nữa ngừng việc anh về ngay. Anh vẫn mua món ăn ngon cho em coi như tạ lỗi nữa.”

“Mua mang lại tao nữa!” Anh lại nghe thấy giọng Jun vọng vào.

“Rồi tao đang mua cho tất cả mày. Thôi anh quắp máy nhé, tiểu Hạo Hạo!”

“Đừng gọi em như thế!!!” Minghao gắt vào năng lượng điện thoại.

“Dễ thương mà…Tiểu Hạo…. Hự…. đừng đánh anh bảo bối…. Tút…. Tút….”

Đường truyền điện thoại thông minh ngắt giữa chừng, nhưng lại Wonwoo vẫn biết mẩu truyện ở nhà sẽ tiếp diễn ra sao. Jun cùng với Minghao yêu thương nhau như một cặp kê bông sống trường trung học. Nhìn hai đứa bây giờ, ai biết hơn hai tháng trước chúng nó thảm thiết tới mức nào, tỉ ti la hét, chia ly lên xuống còn rộng phim dài tập anh theo dõi trên tivi.

Wonwoo đút lại điện thoại cảm ứng vào túi quần, bước vào nhà bếp. Anh đem xuống nhị túi cháo nạp năng lượng liền trong gầm tủ chạn, vừa để nồi nước lên phòng bếp vừa huýt sáo.

Nhưng còn chưa kịp bật nhà bếp thì ô cửa Mingyu lại bật mở.

“Mingyu, em còn sống ko đấy? Anh qua cứu vớt trợ đến em nè.”

Wonwoo chạy ra cửa, tay vẫn còn đó cầm túi cháo. Một chàng trai sẽ lúi quắp cởi giày ở bậc cửa. Nghe thấy tiếng động, anh ta ngay tức khắc ngẩng đầu lên. Chắc đó là lần trước tiên Wonwoo chạm chán một nam nhi trai xinh đẹp mang đến thế. Không hẳn đẹp trai nhưng mà là xinh đẹp, trông anh ta hệt như thiên sứ cách ra từ các bức tranh nghệ thuật và thẩm mỹ được treo trong viện bảo tàng. Mái tóc bạch kim xoăn nhẹ bao phủ lấy khuôn khía cạnh thanh tú, đôi mắt to như đôi mắt chim bồ câu, sống mũi cao với đôi môi đỏ mọng vô cùng quyến rũ. Anh ta cũng nhìn châm bẩm vào Wonwoo, tỏ vẻ khá không thể tinh được với sự xuất hiện của anh sống đây.

“Xin chào, cậu là….” Anh ta cất tiếng hỏi trước, giọng nói và ngọt ngào như rót mật vào tai.

“Chào anh. Em thương hiệu là Wonwoo. Em là…” Wonwoo lúng túng, ngần ngừ nói thêm gì ngoại trừ khai tên mang đến kẻ đối diện. Anh nhận biết người nọ đã dò xét anh với góc nhìn khá kỳ lạ, có chút bất thần pha lẫn cùng với háo hức.

“Hân hạnh được chạm chán em. Anh là….” phái mạnh trai tóc bạch kim mỉm cười, vừa tự trình làng vừa tiến vào vào nhà.

“Anh Jeonghan, sao anh lại làm việc đây?”

Cả Wonwoo và anh chàng tên Jeonghan đều trở lại phía vừa phân phát ra giọng nói. Mingyu đứng tựa fan vào cửa phòng ngủ, gương mặt vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi mỏi.

“Anh cho xem em gầy đau cố nào?” Jeonghan nhún nhường vai, bước đến bên cạnh Mingyu, để tay mình lên trán hắn. “Aigoo, tội nghiệp Ming cún của anh ý ghê chưa này.”

Mingyu nhăn mặt, gạt tay anh ra:

“Anh đừng có tác dụng thế. Mà sao anh biết em bé chứ?”

“Shua nói” Jeonghan trả lời hiển nhiên với ngắn gọn.

Ừ nhỉ, sao Mingyu lại quên mất tình nhân thằng bạn thân hắn là bạn bè của Jeonghan cơ chứ? Chẳng có việc gì nhưng mà Seokmin ko khai với Joshua với chả có câu hỏi gì nhưng Joshua ko buôn cùng với Jeonghan.

“Thôi em cứ vào trong ở nghỉ đi. Để anh dọn cơm đến mà ăn. Seokmin cũng gởi thêm thuốc xẻ cho nữa này. Em nhớ uống hết nhằm không phụ lòng nó nha.”

Jeonghan cười cợt cười vỗ vai hắn, rồi trở lại về phía Wonwoo:

“Anh vào bếp chuẩn chỉnh bị. Em trông chừng Mingyu nhé!”

Wonwoo lag mình thoát khỏi cơn mơ màng. Anh ho dịu một cái, lắc đầu:

“Dạ thôi, em xin phép về trước. Mingyu cũng có vẻ khỏe những rồi.”

Nhanh như chớp, Wonwoo mang chiếc áo khoác bên ngoài trên giá chỉ tròng vào người, quẳng balo lên vai.

“Tạm biệt, duy trì gìn sức khỏe.” Anh lịch lãm cúi xin chào thêm một đợt tiếp nhữa trước khi bước thoát ra khỏi nhà.

“Ơ….” Jeonghan ngớ tín đồ ra, giơ tay với mang Wonwoo tuy vậy không kịp.

Anh quay trở về nhìn Mingyu.

“Người yêu em làm thế nào thế? Sao tự nhiên lại quăng quật về. Anh làm cái gi sai à?”

Mingyu thở dài. Hắn gãi tai, quay trở lại cái giường ấm áp, ụp mặt vào gối, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của Wonwoo vẫn còn tràn đầy khắp căn phòng.

Jeonghan đuổi theo Mingyu, ngồi bịch xuống chóng hắn, mỉm mỉm cười tinh ranh:

“Thật hả? ko thấy em phản bội đối gì. Em trai anh cũng tinh mắt nhể? Thằng nhỏ nhắn đó đáng yêu ra phết đấy!”

Anh vỗ vỗ vai hắn, ra vẻ am hiểu:

“Chú em cũng cần yêu đi thôi!”

Nói rồi Jeonghan nụ cười trở ra phòng bếp để sẵn sàng đồ ăn. Chỉ nhì phút sau Mingyu đã thấy anh oang oang rỉ tai qua điện thoại.

“Shua hả, tao có chuyện này giỏi cực.”

Mingyu cũng chẳng thèm phản bội đối sự hiểu nhầm của Jeonghan. Ko biết là vì hắn mệt xuất xắc vì vì sao gì khác. Từ bé nhỏ đến giờ, Mingyu trước đó chưa từng yêu ai cả. Sau khi chứng con kiến sự cực khổ của chị em mình, hắn bên cạnh đó mất hết tinh thần vào tình yêu. Hắn luôn luôn nghĩ đó là 1 trong thứ độc hại, tránh được càng xa càng tốt.

Nhưng chỉ biện pháp đây 2 năm thôi, thứ 1 Mingyu gặp Jeonghan, hắn tận mắt tận mắt chứng kiến cái gọi là sự kỳ diệu của tình yêu.

Jeonghan thời gian đó lộ diện tại biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp Kim gia với tư cách là hôn phu của anh ấy họ hắn, Choi Seungcheol. Choi Seungcheol có thể nói rằng là một kẻ tham vọng và khắc nghiệt hơn bất cứ ai vào gia tộc, là đứa cháu ngoại nhất đứng trong mặt hàng ngũ vượt kế của tập đoàn họ Kim, là người duy nhất đảm bảo Kim Mingyu trong gia đình này, bạn dạy cho hắn gần như mánh khóe tởm doanh, từng bước một thuộc nhau xâm lăng Kim thị.

Mingyu lăn tròn nhị vòng trên giường. Nhưng đó là Choi Seungcheol trước khi gặp mặt Yoon Jeonghan. Hắn vẫn nhớ gã anh họ mình đã chém gió gì về vấn đề đây chỉ là 1 cuộc hôn nhân gia đình chính trị nhằm gã củng rứa địa vị, ngày càng tăng đồng minh. Rút cuộc chỉ bố tháng sau, Seungcheol hoàn toàn bị hôn phu của gã thu phục, suốt cả ngày lải nhải về tình thương vô hạn cùng với tiên tử tóc bạch kim (theo chủ kiến của gã), sẵn sàng bỏ bê công việc để chuyển Jeonghan đi du lịch, phun ra mấy câu tán tỉnh sến súa sinh sống khắp hầu như nơi. Mingyu thấy gã đang hạnh phúc muốn chết, chả niềm nở dù bị đám đối địch buông lời khiêu khích, đàm tiếu. Seungcheol ví dụ vẫn vô cùng tinh ranh, nhạy bén nhưng không còn khắc nghiệt nữa. Tình thân của Jeonghan đã khiến cho gã chuyển đổi rất nhiều. Một thứ cảm xúc diệu kỳ đến mức khiến cho Mingyu cảm giác sợ. Hại rằng khi yêu ai đó, hắn sẽ vày kẻ đó mà bỏ đi mục tiêu hắn đã đưa ra khi bước chân mình vào Kim gia.

Nghĩ ngợi nhiều khiến cho cơn bi thương ngủ một lần nữa kéo đến. Mingyu nhắm đôi mắt lại, hắn bất chợt nhớ mang lại thân thể mượt mà khẽ nép trong thâm tâm mình, nhớ đến mùi thơm của sách mới, ghi nhớ nụ hôn nhẹ nhàng không dục vọng. Mingyu mở to mắt, bĩu bĩu môi, rõ ràng vừa nãy hắn còn bi tráng ngủ lắm cơ mà.

Wonwoo rảo bước đi dạo về shop sách. Anh che mặt thật sâu sau lớp khăn quàng, kiêng cho phần đa cơn gió đông không giảm vào mặt, tay yêu cầu lủng lẳng một hộp kê thật to, tay trái vẫn cầm chặt túi cháo nạp năng lượng liền. Vừa nãy vội vàng quá, nạm là cầm luôn nó chạy ra khỏi nhà Mingyu. Wonwoo ngừng lại, anh ngước lên trời. Một bông tuyết khẽ cất cánh bay đụng vào mũi của anh, rồi hối hả tan ra. Mùa đông này của anh cứng cáp vẫn đã lạnh hệt như mọi mùa đông trước thôi. Nghĩ như thế làm ngực anh bỗng nhói một cái, nhẹ thôi tuy nhiên vẫn thấy nhức quá.

III

Mingyu chung cuộc đã hoàn toàn khỏe bạo gan sau nhì ngày bị Jeonghan bắt nằm bẹp bên trên giường, ăn, ngủ, xem tivi cùng uống thuốc. Ông anh cục cưng còn tước toàn cục thiết bị liên lạc, quán triệt hắn léo hánh đến gần bàn làm cho việc. Nhiều khi Mingyu thấy Jeonghan còn xứng đáng sợ hơn hết mẹ hắn luôn. Nhưng cũng chính nhờ sự nghiêm khắc này mà hắn khỏe khoắn lại nhanh chóng. Seokmin khá kinh ngạc khi tái khám cho hắn vào chiều công ty nhật. Cậu ta gật gù tán dương và đưa ra quyết định nấu mang lại Mingyu một bữa khôn xiết ngon lành để tẩm bổ. Nhưng cuối cùng thì nó lại biến thành một bữa tụ hội rượu chè bung bét. Gã anh chúng ta của hắn cũng kịp thời bay từ L.A về để góp vui.

Cả tuần đồ vật 3 của mon 12 trôi qua không có gì quá sệt biệt. Đám nhân viên cấp dưới của Mingyu thì cụ thể bị không gian Giáng Sinh làm cho lú lẫn cho không để trọng điểm nổi vào công việc. Sau khoản thời gian quát dỡ cô thư ký kết riêng do nhầm lẫn mà lại xếp kế hoạch trình đến hắn trống hẳn chiều đồ vật 6, Mingyu bước thoát khỏi công ty. Hắn trước đó chưa từng tan ca sớm cho vậy vào cả 1 năm nay.

Mingyu lái xe chầm lờ lững trong thành phố, đâu đâu cũng thấy ko khí noel ngập tràn. Mọi dãy phố đều được trang hoàng long lanh bởi đèn hoa nhấp nháy, bạn tuyết với vòng nguyệt quế. Giọng ca cao cường của Mariah Carey thì vang lên khắp phần nhiều chỗ nhưng xe hắn đi qua. Mingyu gần như tạm dừng khi bắt gặp một nhà hàng bên đường. Đã khá lâu trường đoản cú lần cuối cùng hắn vào bếp. Bây giờ là sản phẩm 6, theo như đúng giao ước, Wonwoo sẽ qua nhà hắn.

Wonwoo phủi phủi đám những vết bụi tuyết bám trên tóc xuống, lừ đừ đi ra khỏi thang máy. Căn hộ nhà Mingyu đã chỉ ra trước mắt. Anh chần chờ không mong mỏi bước vào. Tự chuyện tuần trước, Wonwoo bỗng nhiên thấy ngại gặp mặt Mingyu. Đáng lẽ mối quan hệ của hai fan chỉ tạm dừng ở bên trên giường, tự dưng lại biến đổi thành quan tâm người nhỏ xíu rồi ôm nhau ngủ xuyên đêm như một hai bạn trẻ thực sự.

Wonwoo thở hắt ra, cuối cùng vẫn tra thẻ tự vào cửa. Anh tròn mắt. Căn nhà sáng trưng và rộn rã tiếng nhạc Giáng sinh. Một mùi hương thơm xông thẳng vào mũi khiến cho anh cảm thấy bụng mình sôi lên. Anh nuốm chặt nhị tay, chậm rì rì bước vào.

Wonwoo thốt lên ngạc nhiên, anh thiếu tín nhiệm nổi vào đôi mắt mình luôn. Mingyu sẽ đứng trong bếp, dòng tạp dề color đen nổi bật trên nền white của chiếc áo thun dài tay. Hắn sẽ thoăn thoắt nhặt rau, ở bên cạnh là một cái nồi mập đang sôi ùng ục.

“Anh đến rồi!” Mingyu không ngước lên, gửi sang xắt nhỏ dại một củ hành tây.

Anh vẫn đứng như trời trồng.

“Sau cậu nghỉ ngơi đây?” sau cuối anh cũng nặn ra được một thắc mắc trớt quớt.

Mingyu quay sang mẫu nồi trên bếp, vừa khuấy số đông hỗn hợp bên phía trong vừa ngước lên chú ý anh. Trở ngại lắm hắn new không phì cười. Cỗ dạng ngẩn ngơ hôm nay của anh thật sự rất đáng để yêu.

“Đây là bên tôi. Tôi không được ở trong nhà mình à?”

Nhận ra thắc mắc của bản thân ngớ ngẩn đến cả nào, Wonwoo liền không đồng ý quầy quậy. Anh lủng bủng trong cổ họng:

“Chỉ là … trước đó chưa từng thấy cậu về nhà sớm… như vậy.”

Mingyu vệ sinh tay vào tạp dề, nhũn nhặn vai:

“Nhờ công cô thư ký ngốc nghếch nhưng mà tôi bị trống kế hoạch buổi chiều. Chẳng có việc làm thì tôi về đơn vị thôi. Anh ra tê ngồi xem truyền hình đi.”

Hắn hất áp ra output sofa:

“Tôi nấu cơm chút nữa là rất có thể ăn được rồi. Bữa này coi như cám ơn anh đã âu yếm tôi vào tuần trước.”

Wonwoo không đủ can đảm hỏi gì thêm, chỉ líu díu ra đi đúng vị trí hắn chỉ, ngoan ngoãn ngồi xuống. Anh chuyển kênh, ban đầu xem bộ phim truyền hình quen thuộc từng 6h buổi tối trên kênh vô tuyến trung ương.

Mingyu nêm và nếm thêm gia vị cho nồi canh, rồi bật nhỏ tuổi lửa lại. Hầm thêm 40 phút nữa là hay hảo. Hắn trở lại nhìn về phía phòng khách. Wonwoo sẽ ngồi bó gối bên trên sofa, vô cùng để ý vào tivi, cặp kính tròn trượt bên trên sóng mũi. Hai mắt không ngừng chuyển đụng theo từng tình tiết của bộ phim, miệng hơi há, biểu cảm cực kì sinh động. Mingyu nhìn anh ko chớp mắt, cẩn thận, kỹ lưỡng nắm bắt từng cảm nghĩ trên khuôn mặt kia. Ở trên giường, lúc tới đỉnh, Wonwoo cũng không bộc lộ nhiều mang lại thế. Dịp nào anh cũng trầm ổn và lạnh lùng.

Mingyu bước đến, ngồi xuống ở kề bên Wonwoo. Hắn đến hai tay vào trong túi quần ngủ, ngả người dễ chịu và thoải mái ra ghế, ban đầu xem phim. Wonwoo hơi đơ mình một ít nhưng cũng không nói gì chỉ liên tục bó gối quan sát và theo dõi tiếp cảnh gào thét của đàn bà chính. Xung quanh anh bỗng nóng sực lên.

“Ngon quá!!!” Wonwoo ko nhịn được, thốt lên khi mang lại muỗng canh trước tiên vào miệng. Nó còn ngon hơn bên cạnh hàng nữa.

“Nếu cố gắng anh nên ăn nhiều một chút. Tôi thấy anh chuẩn bị trơ xương ra rồi.”

Wonwoo lén lút giữ hộ về phía Mingyu một cái trừng đôi mắt rồi tọng thêm 1 thìa to lớn canh vào miệng.

Hai fan đang ngồi đối lập với nhau trên chiếc bàn trong bên bếp. Ở giữa là cả một mâm thức ăn kếch xù với một ngàn lẻ một món made by Kim Mingyu. Món nào cũng ngon như đặt download tại siêu thị Hàn Quốc thời thượng nhất Seoul.

“Không thể tin được cậu có thể nấu ăn xuất sắc như thế!” Cuối cùng, Wonwoo vẫn yêu cầu bật ra thêm một câu cảm thán nữa. So sánh với trình úp mì còn cạn hết nước của anh thì Mingyu làm việc một quý phái hoàn toàn khác.

Mingyu rún vai, cố gắng tỏ ra mình dường như không vô thuộc tự mãn vì được khen ngợi.

“Ngày xưa mẹ tôi có mở một cửa hàng bán món ăn ở chợ đêm. Tôi vẫn giúp mẹ bán sản phẩm mỗi đêm. Mấy món này ngày như thế nào tôi cũng làm cho cả.”

Wonwoo chớp mắt, anh dừng ăn lại một chút, cùng với tay lấy cốc nước, uống một ngụm lớn. Chưa phải Mingyu vừa chia sẻ với anh về thừa khứ của cậu ta đấy chứ. Não Wonwoo chợt ong lên, anh bắt buộc nói gì bây giờ?

Mingyu nhướn mày chú ý anh. Thiệt sự Wonwoo ko phải là một người quá nặng nề đoán, chỉ với trước giờ đồng hồ hắn ko để vai trung phong quan gần kề anh thôi. Rõ ràng khi bị lâm vào tình thế thế bị động, anh không giỏi che cất cảm xúc.

Hắn đặt chiếc muỗng của bản thân xuống, với lấy ly nước, nhấp một ngụm.

“Mẹ tôi là vợ thứ của ba tôi. Ông ấy thân quen bà khi đi thị gần kề tình hình sắm sửa ở chợ để thử đầu tư. Hồi đó chị em tôi mới bao gồm 19 tuổi thôi. Tiếp đến thì tôi được sinh ra.” Mingyu phòng tay lên cằm, bắt đầu kể, chả cần vồ cập kẻ đối diện vẫn muốn nghe không. “Nhưng hồi đó bố không biết mẹ có thai yêu cầu cứ thế quăng quật bà lại. Bà mẹ thì do yêu ba nhiều quá nên dù bị ông ngoại từ khía cạnh vẫn mong mỏi sinh tôi ra. Cũng may cha tôi những tiền yêu cầu trước khi biến mất cũng nhằm lại cho bà một khoản kha khá. Bà bầu tôi cần sử dụng số tiền đó để mở shop và nuôi tôi lớn, cũng không dư dả gì. Từ bé xíu đến năm 12 tuổi tôi hầu hết đến phụ mẹ bán sản phẩm sau mỗi buổi học. Mẹ dạy tôi những món lắm. Hồi đó tôi còn hy vọng lớn lên mở quán ăn to nhất chợ cơ.”

Mingyu dừng lại để ăn thêm một không nhiều thức ăn.

“Cơ mà mang lại năm tôi học tập lớp 8 thì bố đùng một phát xuất hiện. Rồi ông đón bà mẹ con tôi về.” Hắn thư thả tiếp tục. “Hồi đó tôi choáng lắm. Xuất phát từ một thằng nhóc bị bắt nạt vì không tồn tại cha trở thành cậu nóng của tập đoàn lớn duy nhất Hàn Quốc. Vừa mới được sống trong khu nhà ở to bởi cả ngôi trường học, vừa bao gồm thêm cả một đống đồng đội ruột thịt, khuyến mãi ngay một chị em lớn…”

Hắn dừng lại một lần nữa, tay sử dụng sức nghiến lấy miếng thịt bò trong chén canh khi nói tới cụm trường đoản cú “anh em ruột”.

“Tính ra số tôi cũng may phết nhỉ?” Mingyu chấm dứt câu chuyện bằng một câu hỏi. Hắn quan sát vào đôi mắt Wonwoo chờ đợi.

Từ nãy đến giờ Wonwoo vẫn khôn cùng ngoan ngoãn ngồi nghe hắn kể chuyện, ko có bất kể phản ứng nào.

“Cậu…” Anh mở lời. Mingyu nhìn chăm chú vào anh. “Còn ao ước mở một quán ăn nữa không?”

“Hửm….” Mingyu trố mắt nhìn anh.

“Chỉ là cậu đun nấu mấy món này ngon thật luôn” Anh gãi tai. “Mở nhà hàng chắc mắc khách…”

Câu nói chưa kịp dứt đã bị ngắt ngang vị một tràng cười cợt như sấm rền của Mingyu. Hắn gần như lăn ra bàn, cố gắng bấu tay mình vào mạn sườn để xong cười, sau cuối vẫn không được. Mất một lúc Mingyu mới có thể ngồi trực tiếp trở lại.

“Xin lỗi…” Hắn nói, giọng khá khàn đi.

Wonwoo lắc đầu, anh khá chồm người về phía hắn, buông một câu dịu nhàng:

“Người rất có thể nấu ra được đều món ăn ngon đến cố gắng này, tuyệt vời là bạn tốt.”

“Cám ơn cậu vì bữa tiệc hôm nay. Nó thực thụ ngon lắm. Để tôi rửa chén cho.”

Giờ mang lại lượt Mingyu ngồi ngẩn tín đồ ra. Hắn chợt nhớ lại niềm vui sảng khoái của các bác công nhân khi ăn uống món hắn nấu bếp sau ca có tác dụng đêm vất vả, giờ đồng hồ vỗ đùi black đét của mấy bà cô mỗi lần nghe hắn trộn trò. Hồi đó tuy vất vả nhưng lại ngày như thế nào hắn cũng khá vui vẻ. Gần như ký ức này dường như đã quá lâu rồi, không tồn tại anh liệu hắn có nhớ đến chúng không?

Rốt cục thì Mingyu vẫn là người mang đi rửa bát sau thời điểm chứng khiến cho Wonwoo nhầm chai xịt nhà bếp với nước cọ chén. Anh chỉ dám đứng ở kề bên lau khô đám bát đĩa rồi úp lên chạn. Giờ nhạc noel trên kênh âm nhạc nước ngoài vẫn rộn ràng tấp nập ngoài chống khách. Chẳng ai nói với ai câu gì, chỉ lặng lẽ đứng cạnh nhau.

Dọn dẹp ngừng thì cũng đã hơn 10h. Wonwoo không ngờ nạp năng lượng một dở cơm lại hoàn toàn có thể tốn nhiều thời gian đến thế. Bình thường vào giờ này, hai bạn đã ngừng việc cùng anh cũng sẵn sàng đi về. Nhưng đến bây chừ hai người vẫn tồn tại chưa thao tác chính của hầu như tuần nữa. Wonwoo hoảng sợ liếc liếc quan sát Mingyu, anh cứ đứng ở giữa phòng bếp, thủ túc thừa thãi lừng khừng làm gì.

Mingyu cũng quan sát anh tiếp đến liếc đôi mắt ra chiếc đồng hồ đeo tay treo tường đằng sau. Hắn tiến đến gần anh:

“Muộn rồi, anh nên đi về đi, còn nếu như không sẽ hết tàu năng lượng điện ngầm đấy.” Hắn dìu dịu nói, từng chữ rất ví dụ nhưng vào mang đến tai Wonwoo lại thành một đụn bùng nhùng. Anh chấp nhận như dòng máy, trường đoản cú giác ra vị trí cây treo đồ gia dụng tháo áo khóa ngoài của mình xuống. Đến lúc trang bị không thiếu thốn khăn mũ với tay đụng vào đến nắm đấm cửa, Wonwoo vẫn không tiêu hóa được hết lời nói của hắn. Anh ngờ ngạc quay lại, buông một câu cụt ngủn:

“Ngủ ngon!”

Rồi chạy thay đổi luôn.

Wonwoo đút sâu nhì tay vào bên trong túi quần, chầm chậm rãi đi ra bến tàu, vừa đi vừa nhấp lên xuống lư. ở đầu cuối khi để mông xuống dòng ghế êm ái của chuyến tàu sau cùng về nhà, anh new vỡ lẽ. Tất cả phải anh với hắn vừa có 1 trong các buổi hẹn hò không?

—‐————

Cuối năm thiệt sự bận gớm khủng. Wonwoo bất minh mặt mũi vì các hội sách. Vào thời đặc điểm này trong năm, anh giỏi đem những quyển sách cũ chưa bán được đi thanh lý tại các hội sách trong công viên. Sáng sủa vác sách ra, về tối khuân về. Tuy trong năm này có sự hỗ trợ của Minghao tuy thế cũng cấp thiết hết việc được.

Jun thì đặc biệt quay cuồng. Lớp học nhảy của thằng bạn thân anh bỗng nổi tiếng một cách bất thần sau lúc Minghao đăng thiết lập đoạn video tập nhảy đầm của Jun lên youtube. Nghe đâu đoạn clip đó đã đoạt đến mấy triệu view rồi. Tầng bố căn nhà bé dại của Wonwoo trở đề xuất chật chội kinh khủng khiếp và ồn ào gấp đôi mọi khi.

“CỐ LÊN WEN JUNHUI!!!MÀY PHẢI CÀY CUỐC ĐỂ ĐỦ TIỀN sở hữu VERSACE đến MINGHAO.” Wonwoo nghe thấy Jun gào lên như thế vào 1 trong các buổi sáng đẹp nhất trời khi thằng đó nỗ lực lết cái thân xác bệ rạc của nó thoát ra khỏi giường, theo sau là giờ cười hạnh phúc của Minghao.

Một tuần nữa lại trôi qua. Giáng Sinh biến mất mà không vướng lại chút tuyệt hảo nào cùng với Wonwoo xung quanh hai đôi tất anh nhận thấy từ cặp đôi bạn trẻ tầng trên với triệu bệnh thèm ngủ trầm trọng. Ba ngày này anh không được ngủ một giấc như thế nào tử tế, vừa buôn bán sách, vừa kiểm kho lại kiêm luôn đảm bảo an toàn với trả lời cho học viên đến đk lớp học khiêu vũ của Jun. Minghao thì hoàn toàn vô tích sự trong tuần vừa rồi khi thằng bé chẳng giúp gì anh nhưng chỉ khư khư ngồi trong phòng tập nhảy, canh ko cho bất cứ ai léo hánh đến gần người yêu nó. Thành thật nhưng mà nói, lớp học của Jun hút học sinh đến thế là do cái khuôn mặt đẹp nhất trai mang lại vô lý của thằng đó chứ chẳng yêu cầu do khả năng nhảy nhót gì hết. Wonwoo chắc chắn mẩm Minghao đang ăn năn hận lắm vì đã đăng cái đoạn phim đó lên mạng.

Wonwoo ai oán ngủ mong chết. Anh gần như sụp đổ khi tới được nhà đất của Mingyu. Nhị mắt anh díp lại còn não cỗ thì đóng băng. Hiện giờ là 6h tối. Wonwoo sẽ thức trắng đêm qua vày trục trẹo với mặt chuyển phát khiến cho cả tấn sách của anh ấy suýt thất lạc. Bình thường Mingyu sẽ xuất hiện ở bên vào 8h.

“Có lẽ ngủ một chút cũng không sao. Mình đã đặt báo thức.” Wonwoo trường đoản cú nhủ lúc leo lên giường của Mingyu. Nó êm quá, và bao gồm hương gỗ trầm thật dễ chịu. Anh nhắm mắt lại rồi gấp rút chìm vào giấc ngủ.

Mingyu thô bạo quẳng chiếc cặp đen lên sofa rồi xẻ vật ra đó. Cả ngôi nhà về tối om, nhưng hắn cũng chẳng bi quan bật điện. Bây giờ Mingyu đích thực quá xui xẻo. 6h tối hắn sẽ định ra về rồi, hắn còn lập hẳn một thực đối chọi cho về tối nay cùng với bánh gạo cùng thịt nướng. Vắt mà còn chưa kịp nhấc mông khỏi ghế, cô thư ký của Mingyu lại hớt hải chạy vào báo hạng mục dự án công trình hắn đang cai quản xảy ra sự cố bắt buộc khắc phục ngay. Con quay cuồng ko kể hiện trường mang lại lúc giải quyết xong đã sát 10h. Những kế hoạch cứ núm mà hỏng bét.

Mingyu mở điện thoại, bận thừa còn quên cả gọi điện đến Wonwoo. Suy nghĩ một lúc, hắn vẫn bấm số gọi cho anh, mặc dù sao vẫn buộc phải xin lỗi.

“Alo…” Mingyu thấy cả người mềm nhũn đi lúc vừa nghe thấy giọng của anh, nó trầm hơn cả mọi khi, lại sở hữu chút hờn dỗi vị đang ngủ thì bị gọi dậy.

“Anh đang ngủ à?” Mingyu hỏi.

“Uhm…” Wonwoo không vấn đáp chỉ lười biếng rên nhỏ tuổi một tiếng, nghe như giờ mèo kêu.

Mingyu cảm tưởng bao gồm một con quái vật đang gào lên trong lồng ngực. Vì sao dù không nhìn được mặt cơ mà hắn vẫn thấy Wonwoo gợi cảm chết fan như thế.

“Hôm ni tôi có bài toán bận hốt nhiên xuất nên về muộn quá, ko kịp báo lại với anh. Xin…” Mingyu vừa nói vừa bước vào phòng ngủ.

Bỗng nhiên hắn lặng bặt. Wonwoo đang ở đây, ngồi trên nệm hắn, làn tóc rối tung, ngơ ngác và chưa tỉnh ngủ. Hình như, anh chỉ vừa bắt đầu bật dậy 1 giây trước, điện thoại cảm ứng vẫn áp vào tai, miệng há ra như ao ước nói. Anh lấy tay dụi bạo gan lên mắt, giọng lè nhè:

“Xin lỗi, tôi ngủ quên…”

Mingyu không nhằm Wonwoo nói hết câu, hắn trờ mang đến gần anh. Một tay hắn bao phủ lấy gáy, kéo anh lại thật ngay sát rồi nhẹ nhàng đặt lên trên môi anh một nụ hôn. Đôi môi Wonwoo khá khô tuy nhiên vẫn vô cùng thướt tha và ngọt ngào. Mingyu mút nhẹ rước môi anh như dò hỏi rồi gấp rút nhận được sự tận hưởng ứng. Wonwoo hé mở nhì cánh môi giúp lưỡi của Mingyu thuận lợi lướt vào trong.

Wonwoo nghĩ có thể mình đang mơ nhưng lại thân nhiệt độ nóng rực của Mingyu nói đến anh biết đông đảo thứ hầu hết là thật. Anh vòng tay bao phủ lấy cổ hắn, dữ thế chủ động ép sát fan mình vào hắn, cảm giác sự dễ chịu và thoải mái khi song đường thể ma tiếp giáp lên nhau. Hai người hôn nhau say đắm, cả không khí yên ắng bị che đầy bởi vì tiếng nút lưỡi với tiếng thở dốc đứt ngoãng.

Xem thêm: Fix Itunes Requires Service Pack 1 Windows Error Installation

“Anh ngủ từ khi đến đây đến bây giờ đó hả?” Mingyu nói khi nhị người tách bóc ra một ít để hớp lấy dưỡng khí. Tay trái hắn luồn vào vào áo len, tóm rước eo anh.

Wonwoo khẽ rùng mình bởi lạnh, anh rung lắc đầu:

“Không, tôi chỉ định ngủ một chút ít thôi. Ngạc nhiên lại muộn….”

Một lần nữa, anh lại ko thể xong xuôi câu nói của mình. Mingyu liên tiếp nhấn môi mình vào môi của anh, tham lam gặm mút lên nhì cánh hoa đào đang sưng mọng. Wonwoo luồn tay vào tóc của Mingyu, vò cho nó rối tung lên. Hắn vừa hôn vừa vuốt ve từ đầu đến chân anh, từ tấm lưng tí hon đi xuống vòng eo nhỏ dại nhắn rồi vòng lên chơi nghịch với hai nụ hoa trước ngực. Wonwoo thở dốc, nhị chân khẽ tách ra để Mingyu dễ dãi len vào giữa, đè lên trên người anh. Từng tiếng rên sướng đứt ngoãng chưa kịp thoát thoát ra khỏi bờ môi đã biết thành hắn nuốt sạch. Hôn môi chán chê, Mingyu bắt đ