Viết bài bác tập làm văn số 3 lớp 10 đề 3 - với dạng bài này, các em đề nghị hóa thân vào con gà chọi cùng sáng tạo nên một câu chuyện, thông qua đó thể hiện nỗi bi quan và tâm tư tình cảm của nhỏ gà lúc bị quăng quật rơi.Để tưởng tượng được cách làm và xong tốt bài xích viết, những em hãy đọc bài phía dẫn sau đây của Đọc tư liệu nhé!
*
Đề bài: “Tôi thương hiệu là Oanh Liệt. Cái thương hiệu này cậu công ty đặt cho tôi nhờ hầu như trận đấu oanh liệt của tớ trên các sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ vứt rơi tôi để đuổi theo những trò chơi mới...”. Dựa theo đa số lời trung tâm sự trên, anh (chị) hãy viết một truyện ngắn theo ngôi đề cập thứ nhất, kể về số phận với nỗi niềm của một con gà chọi bị quăng quật rơi.------------

Dàn ý viết bài xích văn số 3 lớp 10 đề 3

A. Mở bài:- Tự trình làng về bản thân (đóng vai là 1 chú con kê chọi). Nhắc mình thương hiệu là gì? Từ bé dại đã được cậu chủ nhỏ dại nuôi lớn. Cuộc sống nói cách khác rất hạnh phúc…B. Thân bài:- kể lại cuộc sống đời thường của mình:+ reviews mình là con gà chọi.+ Được cậu chủ thiết lập về và âu yếm kĩ lưỡng.+ từng ngày cậu chủ chăm lo rất kĩ, cho tôi ăn những món ăn ngon mà đa số chúng ta bằng trang lứa đều cần ghen tị với tôi. Có tương đối nhiều khi cậu công ty không ngủ trưa với đi đào giun đất đến tôi ăn.+ Đều đặn hai ngày một lần cậu nhà lại cho tôi đi tắm hoặc hôm làm sao trời lạnh lẽo thì cậu lại lấy khăn ướt lau đến tôi.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 3 lớp 10


+ Sau một thời gian mình đã có một thân thể cường tráng cùng bắt mong xông pha chiến trường cùng cậu chủ.+ Cậu chủ niềm nở tôi tới mức cài hẳn một cuốn sách dạy biện pháp chăm con gà chọi, cậu xuất xắc dạy mang đến tôi hầu như cú đấm hiểm trước lúc vào trận chiến.+ Vì vượt qua quá nhiều đối thủ nên mình rất hãnh diện cùng tỏ ra coi thường địch.+ Bị kẻ thù đánh bại sau một trận đánh.+ Tôi bị thương nặng trĩu một bên chân, tưởng vệt thương nhỏ tuổi nhưng nào ngờ đâu nó quan yếu giúp tôi trở về như xưa. Tôi quan trọng đấu đá được với đôi bàn chân bị tật vì chưng trận đấu chủ quan hồi trước.+ Cậu chủ thấy tôi không thể đủ sức khỏe để rất có thể giao chiến như trước, cậu bỏ bễ tôi, không chăm lo tôi như trước nữa+ Đau lòng rộng cậu không kiếm thấy nụ cười ở trò nghịch dân gian chọi con gà nữa mà đi kiếm tìm vào lắp thêm trò chơi vô bổ trên đồ vật tính. Cứ mỗi lần t lại thấy cậu chủ nhỏ đi học tập về là vứt cặp sách tức thì trên giường kế tiếp ngồi ôm laptop mải miết nghịch điện tử cả ngày. Các kết quả học tập của cậu trước đây như tôi được biết thêm thì cũng rất khá, nhưng lúc này do bị ảnh hưởng tác động mạnh tự trò nghịch tiêu khiển trên laptop đã làm cho cậu chủ bé dại của tôi chây lười việc học tập một biện pháp trầm trọng.
C. Kết bài:- Nỗi niềm trung ương sự:+ khi bị cậu chủ quên béng mình sinh sống một cuộc sống tẻ nhạt và bi thiết bã.+ trở nên một người thân tàn ma dại.+ tuy nhiên tôi ko còn chức năng gì trong mắt cậu nhà nữa, không được tham gia các trận đấu để triển khai cậu nhà vui.+ nằm ở trong chuồng tôi chỉ ước một điều là cậu nhà sớm nhận biết những câu hỏi lạm dụng các trò đùa trên máy tính xách tay là ko tốt, hi vọng cậu chủ sẽ khắc phục được cùng trở thành một cậu bé nhỏ ngoan ngoãn chăm học như ngày xưa.

Văn chủng loại viết bài tập làm văn số 3 lớp 10 đề 3 - kể về số phận với nỗi niềm của một nhỏ gà chọi bị quăng quật rơi

Bài văn chủng loại 1Tôi thương hiệu là Oanh Liệt. Cái brand name này là vì cậu thành đặt đến tôi sau phần nhiều trận chiến hạ vẻ vang liên tục trên những sới chọi trong làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ đã vứt rơi tôi để chạy theo những trò đùa mới.Cứ nghĩ đến quá khứ hào hùng là tôi lại vui lên được một chút. đi dạo ấy cậu Thành hãnh diện về tôi kinh lắm! test hỏi gồm con con kê chọi làm sao ở làng đông này dám sánh cùng với tôi? mỗi lần cậu nhà thả tôi vào sới, tôi hiên ngang ưỡn ngực, ngửng đầu, khoe toàn thân nở nang, săn chắc. Hai dòng cựa nhọn hoắt chĩa ngang, cỗ móng nhan sắc khiến đối phương phải nể sợ. Trận đấu nào cũng chấm dứt khá nhanh vì chỉ sau vài đòn độc là tôi đang hạ gục đối thủ. Tôi ưng ý nghe /tiếng reo hò tán thưởng của fan xem cùng tiếng khen quan tâm của cậu chủ. Sau từng trận chiến thắng như thế, tôi lại được cậu nhà nuông chiều, săn sóc. Vì thế mà tôi có niềm tin rằng đời tôi chỉ có niềm vui chứ không tồn tại nỗi buồn. Vậy cơ mà một sự kiện bất thần xảy ra làm đổi khác số phận của tôi.
Vào khoảng vào đầu tháng sáu, hốt nhiên anh Cu Chắt nhà tại giữa thôn chở từ phố thị xã về mấy chiếc máy chơi game. Ái chà! Của kỳ lạ đây! Chẳng chũm mà đám trẻ con trong buôn bản bu đen bu đỏ, nắm chen lách vào xem, mãi mang đến sâm sẩm tối bắt đầu giải tán. Vk anh Cu Chắt bảo từ thời điểm ngày mai, đứa nào muốn chơi thì phải có tiền.Cậu chủ tôi cũng trở thành mấy dòng máy kì dị ấy cuốn hút. Ngay lập tức sáng hôm sau, cậu dốc ngược loại ống tre ngày tiết kiệm, đem que khều ra được mấy ngàn thu về rồi rủ chúng ta cùng đi. Gắng rồi sau lần ấy, hễ nhàn hạ là cậu ta lại biến chuyển khỏi nhà, cho tụ tập ở nhà anh Cu Chắt để nghịch game.Cậu ấy cho tôi nhà hàng qua loa và không hề săn sóc tôi kĩ càng như trước nữa. Bao gồm khỉ cả tuần, cậu chẳng massas rượu nghệ vào thân mình, vào cặp đùi võ sĩ của tôi. Vì thế mà tôi xuống sắc đẹp hẳn, mồng tái nhợt, nước da cũng không thể đỏ đắn như xưa. Trong cả ngày, tôi bị nhốt trong cái lồng để dưới gốc cây mít ở góc cạnh vườn. Sự quần quanh, tù hãm túng khiến cho tôi tức bực và bi quan chán.Tôi nhớ hồ hết trận đấu sôi động đầy giờ reo hò, cổ vũ. Tôi nhớ mọi buổi chiều, cậu nhà ẵm tôi trên tay quốc bộ khắp làng. Tôi thèm số đông tiếng trầm trổ, khen ngợi: “Chà! Đẹp thật! khỏe mạnh thật!". “Đánh thế new gọi là đánh chứ! Xứng danh Oanh Liệt!". Rồi đám chúng ta cậu chủ năn nỉ được vuốt ve tôi, một tí thôi cũng hoan lạc lắm rổi! Ôi, gần như ngày ấy sao mà lại vui vẻ, hạnh phúc!
Còn tiếng đây, tôi thấm thía nỗi tủi thân của một kẻ bị vứt rơi. Cậu chủ coi tôi nào tất cả khác gì đám con kê trống, con gà mái và bầy đàn gà nhỏ tầm thường chỉ biết bươi khu đất tìm nhỏ giun, con dế, nhặt hạt rơi hạt vãi. Không lẽ thời huy hoàng của tôi qua thật rồi sao?!Bất giác, tôi lag mình bởi tiếng hotline vang lên không tính cổng: “Thành ơi! ra ngoài nhà anh Cu Chắt nhé! Mau lên, tớ chờ!”. Rồi giờ đáp: “Ừ! Tớ ra ngay đây!". Cậu công ty chạy vụt đi. Bọn vịt nhốt trong loại quây bởi lưới nghỉ ngơi đầu nhà lo sợ kêu quàng quạc. Tôi thầm trách cậu chủ vô tâm. Cậu bao gồm biết tôi ảm đạm vả giận cậu đến cả nào không?Bài văn chủng loại 2Tôi tên là Oanh liệt. Vâng cái tên này cậu đã đặt đến tôi đúng vào cái ngày tôi hạ gục địch thủ để vươn lên làm bá chủ trên sới chọi gà. Ôi chiếc ngày huy hoàng ấy đối với tôi sao cơ mà đáng lưu giữ biết bao. Vậy mà lại giờ đây, vượt khứ của tôi mãi mãi chỉ với quá khứ.Tôi hình thành trong một mái ấm gia đình đông đúc gồm tới trên dưới chục anh em. Bà bầu tôi thánh thiện và siêng chỉ. Bà thường xuyên rong ruổi đi không ít nơi để kiếm về cho đồng đội chúng tôi đều miếng mồi thơm ngon cùng bổ. Nhờ mẹ mà đồng đội chúng tôi đứa nào đứa nấy phần đa có dáng vẻ và sức khỏe khác thường. Từ lúc còn rất nhỏ, chúng tôi đã được dự đoán sẽ biến đổi những binh sỹ hùng mạnh.
Thực ra người để lại cho bằng hữu chúng tôi nhiều tuyệt hảo hơn cả lại là tía của tôi. Lúc còn trẻ cha tôi hùng tráng và oai phong lắm. Nghe nói tía tôi đã từng có lần qua tay những ông chủ và giành được nhiều giải thưởng bên trên khắp các sới gà. Khi bố tôi chuẩn bị không tranh tài nữa, bạn bè chúng tôi cũng rất được xem ông lên đài vài ba trận nữa. Phần đông trận ấy ông hầu như thắng cả với quả thực ông đang trở thành một tấm gương lớn, biến chuyển niềm kiêu hãnh cho cả gia tộc bọn chúng tôi.Anh em tôi lớn lên tất cả đều đi theo tuyến đường của bố. Ông cũng chính là người dạy đồng đội chúng tôi đa số thế tấn công đầu tiên. Lúc nào cũng vậy, đã thành lệ, cứ một bạn bè nào đó trong mái ấm gia đình của tôi sắp đi theo một ông chủ mới thì tía mới truyền cho gần như thế đánh tuyệt vời và hoàn hảo nhất để đánh nhau và để hộ thân. Ngày tôi đi theo chủ mới, tía cũng dạy tôi điều đó.Ông nhà của tôi nghe đâu là 1 người đắm say mê con gà chọi lắm. Ông vẫn từng lượn mọi chỗ để chọn gà và tôi cũng chưa hiểu tại sao nào khiến ông nhà lại chọn lựa gia đình của bọn chúng tôi. Tôi cứ suy nghĩ ông công ty tôi già lắm tuy nhiên khi chạm mặt tôi bắt đầu biết ông còn khôn cùng trẻ và vị thế, tự đấy để cho thân thiết tôi đổi gọi ông là cậu chủ.

Xem thêm: Cách Chơi Bao Lô Vietlott: Bao 5, Bao 7, Bao 8,…, Bao 18, Cách Chơi Bao Lô Vietlott Chi Tiết Nhất: Từ Bao 5


Ngày trước tiên về nhà mới, cậu chủ rất chăm chút đến tôi. Cậu mang đến tôi làm việc trong một ngôi nhà rộng rãi và nhoáng mát. Tôi suy nghĩ nó thật xứng danh với loại vóc dáng cùng sự oai vệ vệ của tôi. Đúng một tháng sau đó, tôi bước vào một sới chọi xác nhận lần đầu tiên. Hôm ấy tôi gặp mặt một cậu choai hung hăng lắm. Cậu ta lớn khỏe cùng lực lưỡng hơn tôi nhưng đông đảo miếng đòn thì coi ra dở ẹc. Cũng chính vì thế nhưng chỉ chưa đầy ba hồ nước đấu, tôi sẽ hạ gục cậu choai kia.Hôm ấy cậu chủ phấn chấn và vui mừng lắm. Cậu vẫn bế tôi đi để khoe mẽ khắp với các bạn bè. Cậu nói cậu tin tôi sẽ là một con chọi oanh liệt nhất. Nghe những lời nịnh nọt của cậu chủ, tôi tự tôn lắm.Kể từ ngày ấy, tuần nào tôi cũng vùng vẫy trên những sới chọi khắp kia đây. Cậu chủ quả là tín đồ đi các và biết các nơi thật. Các lần thuộc cậu nhà đi du lãm như thế, tôi đang tha hồ nước học được thêm nhiều miếng đánh khác nhau. Kinh nghiệm tay nghề trận mạc của tôi ngày dần thêm dày dạn. Thú thực trong những lần ra quân ấy, có trận tôi hạ gục kẻ địch rất cấp tốc nhưng gồm trận tôi cũng suýt nữa thì toi mạng. Cơ mà trong tất cả những lần như thế, nhờ phần đa miếng tấn công gia truyền, sau cuối tôi đa số đã áp hòn đảo được đối phương.